Nhóm dịch: Thất Liên Hoa.
Lâm Mạch Mạch liếc cô: “Nhìn dáng vẻ này của cậu, có muốn cũng uống không trôi.”
Nói xong, cô lại hỏi tiếp: “Vừa rồi sao thế? Sao lại hồn bay phách lạc?”
“Nào có!” Lê Hiểu Mạn ngồi ngay ngắn, cười cười một cái sau đó gọi cho Lâm Mạch Mạch một tách cà phê.
Rồi cô mới nhìn lại Lâm Mạch Mạch hỏi: “Mạch Mạch, cậu và Hàn Dạ, hai người... Thật sự không còn khả năng?”
Gần đây cô nghe được ít chuyện về Lăng Hàn Dạ và Lâm Mạch Mạch từ miệng Lạc Thụy.
Anh ta nói Lâm Mạch Mạch cự tuyệt không muốn gặp Lăng Hàn Dạ, đến một tí xiu cơ hội cho Lăng Hàn Dạ biểu hiện cũng không có.
“Mạn Mạn, cậu xấu xa.” Lâm Mạch Mạch trừng lớn mắt nhìn cô sau đó gõ cái phốc lên trán Lê Hiểu Mạn, tặng cho cô một cái cốc rõ đau.
Lê Hiểu Mạn đưa tay gõ chỗ vừa bị cốc: “Mình xấu xa chỗ nào?”
Sau khi phục vụ mang cà phê lên, Lâm Mạch Mạch cầm lên nhấp một ngụm, lườm cô: “Cậu có nghe qua ‘Thà rằng phá dỡ một tòa miếu, cũng không hủy bỏ một mối nhân duyên’ chưa? Cậu bây giờ chính là đang hủy bỏ một mối nhân duyên, kiên quyết muốn chia rẽ mình và Tử Đình.”
Lê Hiểu Mạn: “...”
Nhìn Lâm Mạch Mạch chốc sau Lê Hiểu Mạn mới nói: “Vừa nãy mình lỡ lời, không nói đến anh ta nữa, mặc dù hiện tại anh ta đã thay đổi rất nhiều, biết dịu dàng biết quan tâm hơn so với trước đây, lại còn chờ cậu năm băm, tìm cậu năm năm, tìm cậu năm năm, nghĩ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-ga-kinh-hon-tong-giam-doc-xin-kiem-che/557613/chuong-1050.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.