Nhóm dịch: Thất Liên Hoa.
Cô hơi yếu ớt tựa vào trong ngực Long Tư Hạo, sắc mặt tái nhợt, trạng thái tinh thần nhìn không tốt lắm.
Long Tư Hạo nhìn cô, anh vô cùng đau lòng, nói muốn đưa cô trở về, nhưng cô lại không chịu, phải chờ Hoắc Vân Hy vượt qua giai đoạn nguy hiểm, cô mới có thể trở về.
Ngoài Lý Tuyết Hà đang tiêm ở trong phòng bệnh, những người khác đều chờ ở bên ngoài phòng cấp cứu, đều không trở về.
Lại qua một ngày, đến khoảng 6 giờ chiều, đèn phòng cấp cứu Hoắc Vân Hy đang nằm mới tắt, sau đó bác sỹ đeo khẩu trang mặc áo blouse dài màu trắng mới mở cửa đi ra.
Thấy bác sĩ đi ra, mọi người lập tức vây quanh trước mặt bác sỹ, biểu tình trên mặt mọi người đều rất ngưng trọng, rất sợ bác sỹ nói ra những lời bọn họ không muốn nghe đến.
Lê Hiểu Mạn đang được Long Tư Hạo ôm siết chặt bàn tay lại, khẩn trương nhìn bác sỹ hỏi: “Bác... bác sỹ, anh... anh ta thế nào rồi?”
Bác sỹ nhìn về phía biểu tình ngưng trọng của mọi người, sau đó nói: “Bệnh nhân đã sáng tạo nên một kỳ tích trong y học.”
Lạc Thụy nghe nói như vậy, anh ta trợn to hai mắt, lắp bắp nói: “Ông… ông… ông... ông nói vậy là có ý gì? Ý ông nói là Hoắc Vân Hy anh… anh… anh ta còn sống? Vượt qua giai đoạn nguy… nguy hiểm?”
Bác sỹ nhìn Lạc Thụy đang lắp ba lắp bắp, mỉm cười với anh ta, rồi gật đầu.
“Thật!”
Trong lòng Lạc Thụy cảm thấy rất vui mừng, anh ta đột
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-ga-kinh-hon-tong-giam-doc-xin-kiem-che/557603/chuong-1040.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.