Nhóm dịch: Thất Liên Hoa
Lăng Hàn Dạ cũng rơm rớm nước mắt, trong lòng vô cùng khó chịu, cho dù Tô Dịch có hư hỏng thì cậu ấy cũng đồng sinh cộng tử với họ mười mấy năm, giờ cậu ấy chết thảm như vậy, sao anh có thể không buồn đau khó chịu?
Anh khoác via Lạc Thụy, nói: “Lạc Thụy, đó là lực chọn của cậu ấy, cậu đừng quá đau lòng, có lẽ cậu ấy cảm thấy nếu chết như vậy sẽ dễ chịu hơn một chút.”
Lạc Thụy ngẩng đầu lên, nhìn nơi thoát ra khói đặc, sau đó lập tức cầm điện thoại, gọi cho 119, để đội cứu hỏa tới.
Long Tư Hạo ôm chặt Lê Hiểu Mạn, đôi mắt hẹp dài cũng rơm rớm nước mắt.
Tô Dịch đã chết, sẽ không có ai làm Hiểu Hiểu của anh nữa.
Nhưng anh cũng mất đi một một người anh em, mãi mãi.
Giống như Lăng Hàn Dạ và Lạc Thụy, trong lòng anh cũng vô cùng khó chịu.
Lê Hiểu Mạn dựa vào lòng anh, hai mắt đẫm lệ, khóc nức nở.
Tô Dịch thật ra đáng giận nhưng cũng rất đáng thương, hồi nhỏ chịu rất nhiều khổ cực, suy nghĩ lệch lạc hết cho nên phạm phải lỗi không thể tha thứ, cuối cùng rơi vào kết cục bi thảm thế này.
Cô rất thông cảm cho anh, cũng cảm thấy đau khổ khi anh chết, anh lựa chọn cái chết như vậy, thực sự quá cực đoan rồi.
Anh sinh khổ, chết càng khổ hơn.
Cô chỉ mong kiếp sau anh có thể đầu thai vào một gia đình hạnh phúc, không phải chịu đói, không bị đánh, không bị người ta bán đi, cũng sẽ không bị chà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-ga-kinh-hon-tong-giam-doc-xin-kiem-che/557602/chuong-1039.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.