Nhóm dịch: Thất Liên Hoa.
Hai mắt anh ta thâm tình lại rung động nhìn cô chằm chằm: “Mạn Mạn, anh muốn nói chuyện với em vài câu không biết có thể cho anh 5ph đồng hồ hay không?”
Lạc Thụy nghe thấy nhướn mày nhìn Hoắc Vân Hy, thay Lê Hiểu Mạn quyết định: “Có thể, đương nhiên là có thể, vậy tôi ra ngoài trước, hai người nói chuyện đi.”
Dứt lời Lạc Thụy xoay người rời khỏi văn phòng, còn tiện tay đóng cửa văn phòng lại.
Ra ngoài, anh ta nhắn tin cho Lăng Hàn Dạ, nói cho anh ta biết Hoắc Vân Hy đã đồng ý chuyển hết toàn bộ cổ phần trong tay cho tổng giám đốc nhà anh ta.
Trong văn phòng, Lê Hiểu Mạn nhìn Hoắc Vân Hy, thái độ vô cùng khách khí: “Hoắc tổng muốn nói cái gì?”
Hoắc Vân Hy nhíu mày, khuôn mặt dịu dàng nhihnf cô: “Mạn Mạn, không cần khách khí với anh như thế, nếu có thể anh hy vọng em có thể gọi tên anh. Có một số lơi anh giữ ở trong lòng rất lâu, rấy muốn nói cùng em nhưng vẫn không có cơ hội...”
Nói đến đây anh ta dừng lại, đôi mắt nhìn cô đầy áy náy.
“Mạn Mạn, là anh phụ lòng em, làm em thương tâm, hiện tại anh trịnh trọng xin lỗi em, thật xin lỗi.”
Nói xong anh ta cúi người 90 độ, trịnh trọng nói xin lỗi cô.
Anh ta từng vô số lần nói xin lỗi nhưng không bằng cái xin lỗi trịnh trọng và chân thành này.
Lúc Lê Hiểu Mạn nhìn thấy anh ta cúi người thì chấn động, cô theo bản năng lùi ra sau, nhìn anh ta đang cúi người:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-ga-kinh-hon-tong-giam-doc-xin-kiem-che/557586/chuong-1023.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.