Nhóm dịch: Thất Liên Hoa.
“Các người tới chỉ sợ một chuyến tay không rồi, căn bản bọn họ không ở đây.” Hoắc Nghiệp Hoằng bình tĩnh nhìn Long Tư Hạo và Lăng Hàn Dạ: “Hiện tại bọn họ rất an toàn...”
Nói đến đây ông ta đưa mắt nhìn Long Tư Hạo: “Tư Hạo, chỉ cần cháu đồng ý giúp trọng chấn Hoắc thị và đưa Hoắc thị đi lên, đương nhiên ông sẽ thả bọn ho.”
Lăng Hàn Dạ nhìn Hoắc Nghiệp Hoằng: “Hoắc lão gia tử, ông uy hiếp cháu trai mình như vậy không tốt lắm đâu.”
Hoắc Nghiệp Hoằng nhìn Long Tư Hạo, ánh mắt tràn đầy thất vọng: “Tư Hạo, ông là ông nội của cháu, cháu là cháu nội của ông, chúng ta đều là người một nhà, ông không muốn uy hiếp cháu, uy hiếp Mạn Mạn nhưng cháu... haiz, ông là bị các cháu ép.”
Nhìn Hoắc Nghiệp Hoằng ra vẻ đạo mạo, Lăng Hàn Dạ không phải không xem mặt mũi ông ta là ông nội của Long Tư Hạo, hơn nữa tuổi tác cũng lớn rồi, nếu không anh ta thật muốn tiến lên cho ông ta một đạp.
Ông già này so với người ông thích lải nhảu của anh ta còn đáng ghét hơn.
Người nhà của anh ta đều ở nước ngoài, sản nghiệp Lăng gia cơ bản ở nước ngoài, anh ta không thích về đến nhà là bị quản nên mới ở lại trong nước, nhưng mấy ngày anh ta sẽ nhận được điện thoại của ông, bà, ba, mẹ giục anh ta kết hôn.
Nhất là ông bà, lải nhải xong phiền chết anh ta.
Long Tư Hạo nhíu mày ngồi xuống sofa, ánh mắt trầm tĩnh nhìn Hoắc Nghiệp Hoằng: “Thả người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-ga-kinh-hon-tong-giam-doc-xin-kiem-che/557585/chuong-1022.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.