Nhóm dịch: Thất Liên Hoa.
Hoắc Nghiệp Hoằng thấy Lê Hiểu Mạn gọi Long Đằng Thiên là ông ngoại, ông ta nhíu mày: “Mạn Mạn, cháu và Long Đằng Thiên đừng nghĩ rời khỏi đây, ta sẽ không để cho các người rời đi, có cháu ở đây ta nghĩ Tư Hạo sẽ nhanh chóng đồng ý với ta trọng chấn Hoắc thị.”
Lê Hiểu Mạn quay đầu lạnh lùng nhìn Hoắc Nghiệp Hoằng: “Hoắc lão gia, ông còn không biết vì sao Hoắc thị có ngày hôm nay sao?”
Hoắc Nghiệp Hoằng nghe cô nói vậy, khóe mắt giật tiaajt, ánh mắt lạnh xuongs: ‘Mạn Mạn, cháu không cần nói cho ông nội chuyện này có liên quan tới cháu.”
“Ha ha...” Lê Hiểu Mạn nhếch môi cười lạnh: “Để cho ông Hoắc thất vọng rồi, chuyện này thật đúng là có quan hệ với tôi, cái người tên Niko đó đúng là người tôi để trợ lý Lạc sắp xếp vào, quản lý chi tiêu Lục Kiến của Hoắc thị các người ham món lợi nhỏ hơn nữa còn nghĩ tiết kiệm được cho công ty mà mua bảo thạch giá thấp, bởi vì giá càng thấp mà ông ta đạt được lợi ích càng nhiều.”
Lúc này ánh mắt Hoắc Nghiệp Hoằng nhìn Lê Hiểu Mạn không còn hòa ái nữa mà thay vào đó là sự phẫn nộ và lạnh lùng: “Thì ra là cháu thiết ké Hoắc thị, Mạn Mạn, ông nội xem thường cháum, không nghĩ tới cháu còn có năng lực này, tại sao cháu phải làm vậy chứ?”
Lê Hiểu Mạn nhếch môi cười, lạnh lùng nói: “Bởi vi tôi muốn giúp Tư Hạo đoạt lại Long thị.”
Long Đằng Thiên nghe cô nói vậy, ánh mắt nhìn cô cháu dâu ngoại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-ga-kinh-hon-tong-giam-doc-xin-kiem-che/557566/chuong-1003.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.