Nhóm dịch: Thất Liên Hoa.
Sắc mặt Hoắc Nghiệp Hoằng nảy sinh ác độc, ông ta cầm một khẩu súng trong tay vệ sĩ chỉ vào ông ta: “Ông dám phản bội ta, ông không sợ ta giết ông sao?”
“Nếu lão gia giết tôi có thể thả Long lão gia cùng Lê tiểu thư, vậy lão gia liền giết đi.” Hoắc Nghiêm bày ra bộ dạng chịu chết.
Lê Hiểu Mạn nhìn Hoắc Nghiêm, lại lo lắng Hoắc Nghiệp Hoằng sẽ nổ súng, rốt cuộc Hoắc Nghiêm cũng giúp cô và Tư Hạo, nếu không nhờ ông ấy thông báo thì sao bọn họ có thể tưởng tượng đươc Long Đằng Thiên lại ở chỗ này.
Lúc này Long Đằng Thiên ở bên cạnh cô không vui lên tiếng: “Hoắc Nghiệp Hoằng, hiện tại tôi ra ngoài rồi, ông chờ đó, tôi nhất định làm cho ông thanh bại danh liệt, làm cho ông chết không tử tế.”
“Ông có thể sống mà rời đi rồi lại nói.” Hoắc Nghiệp Hoằng hung hăng nhíu mày sau đó nhin fLê Hiểu Mạn: “Mạn Mạn, ông không muốn tổn thương cháu, thế mà cháu lại chạy tới đây mang Long Đằng Thiên đi, cháu thật làm cho ông thất vọng, vì sao cứ ép ông tổn thương cháu chứ?”
“Haha…” Lê Hiểu Mạn nhếch môi cười: “Ngại quá, làm ông Hoắc khó xử rồi.”
Vì Lê Tố Phương chết trong kế hoạch của Hoắc Nghiệp Hoằng, hiện tại trong lòng cô hận chết cái ông già Hoắc Nghiệp Hoằng ra vẻ đạo mạo, già mà không kính này.
Ông ta giống Sophie, đều vì mục đích của mình mà hãm hại và lợi dụng người thân uy hiếp.
Bị Hoắc Nghiệp Hoằng bắt gặp cô muốn mang Long Đằng Thiên rời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-ga-kinh-hon-tong-giam-doc-xin-kiem-che/557565/chuong-1002.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.