Nhóm dịch: Thất Liên Hoa.
Long Tư Hạo nhìn chằm chằm vào giấy chứng nhận kết hôn, ánh mắt rơi trên ảnh chụp của hai người, cảm thấy rung động, trong đầu hiện lên hình ảnh quen thuộc.
Trên ảnh chụp, bọn họ đều cười thật lòng, hơn nữa còn rất hạnh phúc.
Nhất là anh, ánh mắt của anh cực kỳ ôn nhu, cực kì rất thâm tình, giống như cưới được cô, anh liền có cả thế giới.
Anh sẽ kết hôn với cô, mà còn cười hạnh phúc như thế, chứng tỏ anh vô cùng yêu cô.
Bởi vì anh nhất định sẽ không cưới người mình không thích, tờ giấy đăng kí kết hôn này chính là minh chứng tốt nhất về việc anh yêu cô.
Anh vẫn nhìn chằm chằm vào tấm ảnh ấy, ánh mắt như thể dính vào đó, không dời ra được.
Lê Hiểu Mạn thấy anh vẫn nhìn giấy đăng kí kết hôn của họ thì thấp giọng gọi: “Tư Hạo.”
Nghe tiếng cô, Long Tư Hạo mới từ từ rời mắt khỏi giấy, ánh mắt nhìn cô bớt lạnh lùng, nói: “Không phải em nói muốn lấy quần áo giúp anh sao?”
Giờ phút này, giọng nói của anh dịu dàng hơn rất nhiều, không hề lạnh lẽo như trước.
Lê Hiểu Mạn thấy anh đột nhiên thay đổi thì có chút không phản ứng kịp.
Long Tư Hạo thấy cô sững sờ không phản ứng thì đến trước mặt cô, nhẹ nhàng tao nhã cởi cúc sơ mi ra.
Cởi áo sơmi, anh nói một câu “Anh đi tắm” rồi xoay người vào phòng.
Sau khi Lê Hiểu Mạn thấy anh vào nhà tắm thì mới phục hồi tinh thần đi tới chỗ tủ quần áo.
Cô chuẩn bị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-ga-kinh-hon-tong-giam-doc-xin-kiem-che/557555/chuong-992.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.