Nhóm dịch: Thất Liên Hoa.
Lê Hiểu Mạn nhìn Lạc Thụy gật đầu, nắm chặt tay anh ánh mắt đầy kiên định: “Tôi sẽ tìm cách tìm hiểu rõ chuyện hôm đó.”
Nói xong, tựa như nhớ ra cái gì đó, lại nhìn Lạc Thụy nói: “Trợ lí Lạc, tôi có một chuyện hi vọng anh có thể để ý đến nó một chút.”
Lac Thụy nghi ngờ hỏi: “Chuyện gì?”
Lê Hiểu Mạn cau mày: “Tình hình gần đây của Hoắc thị, trợ lí Lạc tốt nhất nên liên lạc với giám đốc Dư.”
“Được, vậy tôi ra ngoài trước.”
Đợi Lạc Thụy đi khuất, Lê Hiểu Mạn chăm chú nhìn Long Tư Hạo đang ngủ: “Tư Hạo, em nhất định sẽ giúp anh lấy lại Long thị.”
...
Cô vẫn luôn cạnh chăm sóc Long Tư Hạo. Sáng mai, thời điểm Long Tư Hạo tỉnh giấc liền thấy cô nằm nhoài trên người anh mà ngủ, hai tay ôm chặt lấy cổ anh, khóe môi mang theo nụ cười nhàn nhạt, ngủ rất an yên.
Từ sau kho mọi chuyện qua đi, một tháng này chưa có đêm nào cô ngon giấc, tối qua là đêm đầu tiên sau một tháng cô có thể ngủ an ổn, an ổn đến mức cô không muốn tỉnh lại.
Quãng thời gian trước, bởi vì vẫn chưa có tin tức của Long Tư Hạo, hằng đêm cô gần như là khóc từ trong mơ, khóc đến tỉnh.
“Tư Hạo.”
Khóe môi cô buông ta hai tiếng, an yên cười vô cùng hạnh phúc.
Long Tư Hạo nheo mắt nhìn Lê Hiểu Mạn đang nằm nhoài trên người anh, hương thơm trên người cô lượn lờ quanh chóp mũi anh khiến cho anh có chút cảm giác thân quen.
Mùi hương đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-ga-kinh-hon-tong-giam-doc-xin-kiem-che/557554/chuong-991.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.