Nhóm dịch: Thất Liên Hoa.
Chú Thành luôn đi theo sau Lăng Hàn Dạ: “Lăng đại thiếu, Thiếu gia nghỉ ngơi, cậu khoan hãy kêu.”
Lăng Hàn Dạ coi như không nghe lời chú Thành, tiếp tục kêu: “Tên họ Long kia, anh không cần vợ con nữa sao? Anh còn là anh em của tôi hay không? Có người làm anh em như vậy sao? Chúng ta đều lo lắng cho anh, anh đã trở lại cuộc sống tiêu dao… Anh…”
Lúc đi tới lầu ba, anh ta thấy Long Tư Hạo đang đứng trước cửa phòng ngủ, đôi mắt hẹp dài nhìn anh ta chằm chằm: “Sao anh tới đây? Vợ con gì?”
Nghe anh nói, Lăng Hàn Dạ kinh ngạc, híp mắt nhìn anh: “Anh biết tôi?”
Long Tư Hạo thấy dáng vẻ kinh ngạc của anh ta, liếc anh ta: “Nói nhảm.”
Sau đó anh nghi hoặc nhìn anh ta: “Tại sao hỏi vậy?”
Anh vừa hỏi, Lăng Hàn Dạ lại sửng sốt, anh ta nhìn chằm chằm anh hồi lâu, mới đến gần anh, đưa tay sờ trán anh: “Long thiếu, anh không có bệnh chứ?”
Long Tư Hạo trầm mặt, kéo tay anh ta xuống, ánh mắt nhàn nhạt quét qua: “Anh mới có bệnh, đến tìm tôi làm gì?”
Lăng Hàn Dạ nheo mắt: “Nghe vợ anh nói, anh không nhớ cô ấy, tôi tới xác nhận, Long thiếu, đừng nói với tôi anh thật sự mất trí nhớ.”
Long Tư Hạo không hiểu nhìn anh ta: “Ai là vợ tôi, tôi có vợ hồi nào?”
Lăng Hàn Dạ lại kinh ngạc, ánh mắt không dám tin nhìn anh: “Long thiếu, chẳng lẽ anh thật sự mất trí nhớ? Anh không nhớ bảo bối Hiểu Hiểu của anh?”
Long Tư Hạo càng nghe
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-ga-kinh-hon-tong-giam-doc-xin-kiem-che/557551/chuong-988.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.