Nhóm dịch: Thất Liên Hoa.
Cô mở lớn mắt nhìn anh, chẳng lẽ Tư Hạo đã mất trí nhớ?
Lúc này, Tiểu Long luôn không lên tiếng ở bên cạnh nói: “Mẹ, con thấy ba hình như không phải bị mất trí nhớ, giống như bị tẩy não hơn.”
Nếu ba bị mất trí nhớ thì hẳn cái gì cũng không nhớ rõ, tại sao sau khi nghe tên mẹ lại có vẻ biết như vậy.
Tiểu Nghiên Nghiên vươn bàn tay bé nhỏ ra gõ cửa xe, kiễng mũi chân, chớp đôi mắt nhìn người biến thành một núi băng ở trong xe, Long Tư Hạo, nức nở nói: “Ba, ba làm sao vậy? Tại sao ba lại không nhớ mẹ? Con và anh trai có phải ba cũng không nhớ không? Ba mở cửa mở cửa đi, cha, ba mở cửa, cha, con rất nhớ cha, cha....”
Tiểu Nghiên Nghiên khóc lớn đập cửa xe, cứ một lần một lần gọi cha.
Long Tư Hạo vì tiếng khóc của cô bé mà trong lòng như thay đổi, nhíu mày nhìn Tiểu Nghiên Nghiên.
Thấy nước mắt trên mặt cô bé, không hiểu sao trái tim của anh lại đau dữ dội.
Tiểu Nghiên Nghiên nước mắt ào ạt, ủy khuất lại thương tâm: “Cha, ba không nhớ Nghiên Nghiên sao? Huhu cha, ba đừng không nhớ Nghiên Nghiên mà...”
Tiểu Long cũng đỏ mắt nhìn Long Tư Hạo ở trong xe, ủy khuất nói: “Cha, ba làm sao vậy? Tại sao ba lại không nhớ mẹ? Mẹ luôn tìm cha, luôn chờ cha, sao ba lại không nhớ chứ?”
Lê Hiểu Mạn ở một bên cũng nước mắt đẫm mặt, cô cắn môi không để cho mình khóc thành tiếng.
Bị Long Tư Hạo quên đi, chuyện này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-ga-kinh-hon-tong-giam-doc-xin-kiem-che/557550/chuong-987.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.