Nhóm dịch: Thất Liên Hoa
Tưởng Y Y thấy anh không trả lời, hỏi tiếp: “Anh Văn Bác, anh không để em chăm sóc ba anh, em có thể không chăm sóc, vậy em có thể đi thăm bác ấy không?”
Lê Văn Bác nhíu mày, trầm ngâm chốc lát mới lên tiếng: “Tưởng tiểu thư, tôi rất cảm ơn cô quan tâm đến ba tôi, tôi…”
Tưởng Y Y đã hiểu, Lê Văn Bác có lời muốn nói với cô, nhưng không tiện nói thẳng, mãi vòng vo.
Cô mỉm cười: “Anh Văn Bác, anh có lời gì cứ việc nói thẳng đi, không cần vòng vo với em.”
Lê Văn Bác khó xử nhìn Tưởng Y Y, có mấy lời anh cũng không muốn nói thẳng với cô, vì anh không muốn tổn thương cô, nhưng chuyện đến mức không thể không nói, tối nay anh vòng vo, chính là sợ quá trực tiếp tổn thương tự ái của cô.
Tưởng Y Y thấy anh dường như hơi khó xử, cô dí dỏm nháy mắt, trong mắt lóe lên nụ cười châm biếm: “Anh Văn Bác, anh nói thẳng đi, không sao.”
Lê Văn Bác nghĩ sâu xa, ánh mắt sơ đạm nhìn cô, nói thẳng: “Tôi không hy vọng cô lại đến chăm sóc ba tôi.”
Nghe lời anh nói, ý cười trong mắt Tưởng Y Y biến mất, lướt qua tràn ngập không hiểu, có chút bi thương: “Anh Văn Bác, anh… Anh có ý gì?”
Lê Văn Bác mặt đầy áy náy, cúi người xuống về phía Tưởng Y Y: “Tưởng tiểu thư, thật xin lỗi, lời của tôi có thể tổn thương cô, nhưng tôi không hy vọng cô lại đi chăm sóc ba tôi.”
Tưởng Y Y thấy Lê Văn Bác trịnh trọng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-ga-kinh-hon-tong-giam-doc-xin-kiem-che/557450/chuong-887.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.