Nhóm dịch: Thất Liên Hoa
Phó tổng Trâu vừa nghe liên tục khen ngợi: “Lê tiểu thư đúng là thông minh hơn người, chiêu này xuất ra Hoắc thị càng khó tra ra rốt cuộc ai mới là nội gián.”
Lê Hiểu Mạn nhíu mày: “Tôi chính là muốn bọn họ không tra ra được nội gián, ngược lại còn khiến nội bô công ty hoảng sợ.”
“Lê tiểu thư yên tâm, cô giúp công ty chúng tôi lớn như vậy, chuyện của cô tôi nhất định sẽ làm, quẫy nhiễu tầm mắt của Hoắc thị để bọn họ ra không ra ai mới là nội gián.”
“Vậy thì cảm ơn phó tổng Trâu rồi.”
“Nên cảm ơn là tôi mới phải.”
Nói vài câu với phó tổng Trâu xong, Lê Hiểu Mạn cúp máy sau đó ngồi xuống cạnh Long Dập.
Thấy bé còn nhỏ tuổi nhưng chữ viết rất đẹp, cô vô cùng vui mừng.
“Allen, từ lúc ăn sáng đến giờ con đã viết 1h rồi, có mệt hay không? Nghỉ ngơi một lát mẹ xoa vai và tay cho con.”
Tiểu Nghiên Nghiên ngồi bên cạnh, bé cũng viết chữ từ sau bữa sáng đến giờ mà mẹ bé chả muốn xoa và bóp tay cho bé, bé đặt bút xuống, lắc đầu, mím môi, đôi mắt nhìn mẹ như muốn bốc hỏa.
“Mẹ, con cũng muốn nghỉ.”
Lê Hiểu Mạn đang giúp Long Dập xoa vai, nhìn bé mím môi, khuôn mặt vô cùng thối, cô nhíu mày cười, giọng nói dịu dàng: “Nghiên Nghiên, sao thế? Muốn xoa sao?”
Tiểu Nghiên Nghiên nhăn mày mím môi vô cùng tội nghiệp: “Mẹ sắp quên Nghiên Nghiên rồi, gần dây mẹ không để ý Nghiên Nghiên thì thôi, Nghiên Nghiên viết chữ thật lâu mẹ cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-ga-kinh-hon-tong-giam-doc-xin-kiem-che/557449/chuong-886.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.