Nhóm dịch: Thất Liên Hoa
Đôi mắt trong veo như nước của Lê Hiểu Mạn nheo lại, ánh mắt trong trẻo lạnh lùng liếc nhìn điện thoại di động trong tay Báo ca, cắn chặt môi dưới, không hề lên tiếng.
Báo ca thấy thế, ánh mắt hung ác, thô lỗ nắm lấy tóc cô, tức giận nói: “MD, mày câm có phải không? Tao không tin mày sẽ không lên tiếng.”
Dứt lời, hắn đang định đạp Lê Hiểu Mạn một cước, Lê Chấn Hoa thấy thế liền ngăn cản hắn.
“Báo ca, Báo ca, tôi có cách, nó không nói lời nào cũng không sao, anh chụp ảnh nó gửi cho Hoắc Vân Hy không phải được rồi sao.”
Báo ca vừa nghe vậy, ngẩng đầu cười cười nhìn Lê Chấn Hoa, vỗ vỗ lên vai hắn: “Không nhìn ra mày còn có chút đầu óc.”
Hắn lập tức chụp ảnh của Lê Hiểu Mạn gửi cho Hoắc Vân Hy.
Nhận được ảnh chụp của Lê Hiểu Mạn, Hoắc Vân Hy nhìn thấy sắc mặt cô tiều tụy, hai tay hai chân bị trói, sắc mặt hắn kinh hãi, cực kỳ đau lòng, bàn tay trắng nõn siết chặt, lập tức gọi cho Báo ca, thế nhưng Báo ca không nhận, trực tiếp cúp máy, còn thuận tiện tắt cả điện thoại.
Hoắc Vân Hy thấy thế, trong lòng có sự khủng hoảng chưa từng có, muốn báo cảnh sát lại sợ Báo ca giết con tin, nói cho Hoắc Nghiệp Hồng, lại sợ ông ta lo lắng, sau đó lái xe rời khỏi nhà họ Hoắc.
Sau khi Báo ca cúp điện thoại liền liếc nhìn Lê Hiểu Mạn, hắn nhìn Lê Chấn Hoa và hai gã đàn ông kia, nói: “Khiến cô ta hôn mê rồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-ga-kinh-hon-tong-giam-doc-xin-kiem-che/556753/chuong-190.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.