Nhóm dịch: Thất Liên Hoa
Lúc này lòng cô giống như bị lưỡi dao sắc bén cắt qua, cô thật sự không ngờ, có một ngày cậu ruột cô lại bắt cóc cô.
Đột nhiên cô nghĩ đến chuyện trước đó cậu có gọi đến để mượn tiền, lẽ nào vì để cô vay tiền Hoắc Vân Hy, mà cậu lại bắt cóc cô?
Cô là cháu ruột của cậu đấy! Sao cậu lại nhẫn tâm như vậy?
Đôi mắt cô hiện ra hơi nước, nước mắt trong suốt tràn ra khỏi viền mắt, tim còn đau hơn vết thương ở bàn tay, vì sao người thân cô ai cũng muốn làm tổn thương cô? Vì sao?
Báo ca thấy gã đàn ông trùm đầu dễ dàng bị Lê Hiểu Mạn nhận ra, hắn tức giận nhìn Lê Chấn Hoa, níu lấy cổ áo của hắn: “Lê Chấn Hoa, mày thật sự là đồ đầu heo, ai bảo mày lên tiếng? Nếu cháu mày đã nhận ra mày, tao giao nó cho mày, còn nữa, tao không thích dùng vũ lực cho lắm, mày bảo cô ta phối hợp cho tốt, tao đảm bảo cô ta sẽ được toàn vẹn, sẽ không bị đánh nữa, chỉ cần cô ta bảo Hoắc Vân Hy đem mười triệu tiền chuộc đến, tao liền thả cô ta, ba triệu mày thiếu tao cũng không cần trả, bằng không, tao ném mày xuống biển làm mồi cho cá mập, chơi đùa chán cháu mày rồi sẽ bán sang Thái Lan.”
Lê Chấn Hoa nghe vậy, trong lòng hoảng hốt, lập tức khom lưng, vẻ mặt cung kính cười nói: “Báo ca, tôi nhất định làm tốt chuyện này, tôi lập tức nói với nó.”
Dứt lời, Lê Chấn Hoa đi đến trước mặt Lê
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-ga-kinh-hon-tong-giam-doc-xin-kiem-che/556752/chuong-189.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.