Nhóm dịch: Thất Liên Hoa.
“Ai có quan hệ đặc biệt với anh?” Lê Hiểu Mạn ngước mắt lên nhìn anh, thấy chính mình tự nhiên kéo anh vào trong phòng mà không thể giải thích được, cô hơi không được tự nhiên dời tầm mắt đi: “Anh có thể đi ra ngoài, tối nay tôi không trở về, tôi phải chăm sóc ông nội.”
“Trở về?” Long Tư Hạo bắt được chữ mấu chốt của Lê Hiểu Mạn, anh nheo mắt lại, đôi mắt sâu thẳm liếc nhìn cô, ánh mắt chứa đầy ý cười trêu ghẹo, môi mỏng cong lên: “Thì ra Hiểu Hiểu đã coi Hồng Hoa Uyển nơi đó là nhà của chúng ta.”
Thấy ánh mắt của Long Tư Hạo lộ ra ý cười, Lê Hiểu Mạn càng không được tự nhiên mà tránh tầm mắt đi, rõ ràng là trước đó cô vẫn còn giận anh, thậm chí là không muốn gặp lại anh, nhưng sao trong nháy mắt, cơn tức giận trong lòng cô kia đã tiêu tán?
Cô thật sự hơi xem thường chính mình, với Long Tư Hạo, sao ý chí của cô lại không thể kiên định hơn, mà dễ dàng bị anh nắm bắt cảm xúc như vậy.
Cô lạnh nhạt liếc nhìn anh: “Long Tư Hạo, tôi đã đáp ứng ông nội, sẽ không ly dị với Hoắc Vân Hy, xin anh đừng như vậy...”
Nói đến đây, cô dừng lại, cau mày nói: “Hoắc thị là tâm huyết cả đời ông nội, nếu như anh có năng lực, tôi hy vọng anh có thể giúp Hoắc thị vượt qua nguy cơ lần này.”
Nghe cô nói đáp ứng Hoắc Nghiệp Hoằng không ly dị với Hoắc Vân Hy nữa, đường nét trên khuôn mặt đẹp trai của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-ga-kinh-hon-tong-giam-doc-xin-kiem-che/556735/chuong-172.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.