Nhóm dịch: Thất Liên Hoa.
Long Tư Hạo âm trầm nhìn Lê Hiểu Mạn một cái, đôi mắt lạnh lùng nheo lại, giọng nói lạnh hơn mấy phần: “Chỉ cần dựa vào việc tôi có thể hồi sinh Hoắc thị.”
“Anh...” Hoắc Vân Hy xiết chặt hai tay, tức giận lườm Long Tư Hạo: “Long Tư Hạo, Hoắc thị không cần anh quản, tôi sẽ không bao giờ ly hôn với Mạn Mạn đâu.”
Hoắc Nghiệp Hoằng cau mày nhìn Lê Hiểu Mạn, rồi lại nhìn Long Tư Hạo: “Tư Hạo, nếu ông nội... Không đồng ý chuyện này với con, con sẽ... Không giúp... Hoắc thị sao?”
Long Tư Hạo híp mắt, ánh mắt cực kỳ thâm thúy, đôi môi mỏng khẽ phun ra một chữ: “Đúng!”
“Con...” Hoắc Nghiệp Hoằng nghe anh nói thế thì không thở nổi, ho khan không ngừng.
“Khụ... Khụ...”
“Ông nội...” Lê Hiểu Mạn thấy thế, ánh mắt phức tạp liếc nhìn Long Tư Hạo, lo lắng đi lên, đưa tay vuốt lưng cho Hoắc Nghiệp Hoằng.
Sau khi Hoắc Nghiệp Hoằng hít thở lại bình thường, ông nhìn Long Tư Hạo và Hoắc Vân Hy, lúc này mới nói: “Mấy đứa... Ra ngoài hết đi, Mạn Mạn... Ở lại.”
Nghe vậy, Long Tư Hạo sâu xa liếc nhìn Long Tư Hạo một cái, sau đó ra khỏi phòng Hoắc Nghiệp Hoằng.
Hoắc Vân Hy và Lý Tuyết Hà cũng theo sau.
Hoắc Nghiệp Hoằng thấy bọn họ đã rời khỏi mới nhìn Lê Hiểu Mạn hỏi: “Mạn Mạn, con... Con nói thật cho ông nội biết, con và... Tư Hạo, giữa các con... Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Nghe vậy, Lê Hiểu Mạn lập tức căng thẳng, cô che dấu tâm trạng bối rối, nhìn Hoắc Nghiệp Hoằng, cười nhẹ:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-ga-kinh-hon-tong-giam-doc-xin-kiem-che/556734/chuong-171.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.