Nhóm dịch: Thất Liên Hoa.
Tiến lên phía trước, anh ta nắm chặt tay cô, hai mắt gắt gao nhìn cô: “Mạn Mạn, em muốn làm gì? Em vẫn chưa tha thứ cho anh sao? Chúng ta không thể sống vui vẻ thật sao?”
Lê Hiểu Mạn dùng sức rút hai tay bị anh ta nắm chặt, ánh mắt lạnh lùng nhìn anh ta, khóe môi nhếch lên nụ cười lạnh: “Thật xin lỗi, tôi và anh không có cách nào sống tiếp được nữa, một năm qua mặc kệ anh đối với tôi lạnh lùng thế nào, mặc kệ anh bắt bẻ tôi ra sao? Trào phúng tôi, nhằm vào tôi, tôi đưa không để ý, vẫn cho rằng anh có thể hồi tâm chuyển ý, nhưng anh để tôi quá thật vọng rồi, anh chạm vào điểm mấu của tôi, tôi không cách nào cùng một người động chạm đến đạo đức hôn nhân, không chung thủy với tôi, không thể tiếp tục sống với người đàn ông không chung thủy với hôn nhân.”
Hoắc Vân Hy nghe lời cô nói, cánh tay trắng nõn cầm chặt, áy náy lấp đầy ánh mắt anh ta bị thay thế bằng sự giận dữ, anh ta ra sức bóp chặt tay cô, tức giận nói: “Lê Hiểu Mạn, tức giận cũng có mức thôi, em dựa vào đâu mà nói với anh như vậy? Chẳng lẽ em trung thành với hôn nhân hả? Em dám nói giữa em và Long Tư Hạo không xảy ra chuyện gì? Em dám nói em không lên giường với anh ta? Em dám nói em còn trong sạch?”
Hoắc Vân Hy nói khiến cho Lê Hiểu Mạn bị kích thích tức giận, sắc mặt lạnh lẽo đưa tay lên hung hăng tát anh ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-ga-kinh-hon-tong-giam-doc-xin-kiem-che/556709/chuong-146.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.