Nhóm dịch: Thất Liên Hoa.
Nghe vậy, sau khi phản ứng lại, Lê Hiểu Mạn hét toáng lên, cô đưa tay vén chăn lên, trực tiếp chui vào chăn, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ ửng, đôi mắt trong suốt tràn đầy lửa giận ánh lên như những vì sao nhìn anh: “Anh nhìn thấy cái gì?”
Long Tư Hạo nhướn mày, anh cất bước tiến lên, nghiêng hạ thân, đôi mắt thâm thúy khóa chặt vào cô, khóe miệng khẽ cong lên nụ cười như có như không, giọng nói trầm thấp êm tai: “Em không hy vọng tôi nhìn thấy, tôi cũng không nhìn thấy.”
Lê Hiểu Mạn giật giật khóe môi, có cách trả lời câu hỏi như vậy sao?
Cô nheo mắt lại, xấu hổ không dứt: “Long Tư Hạo, anh...”
Long Tư Hạo không đợi cô nói xong, anh vén chăn lên, nhàn nhã nằm ở bên cạnh cô, còn thuận tay tắt ngọn đèn đầu giường.
“Anh...” Lê Hiểu Mạn kinh ngạc trợn tròn hai mắt, ánh mắt của cô trở nên sắc bén, suýt nữa là cắn vào đầu lưỡi, bởi vì xấu hổ mà khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên: “Long Tư Hạo, anh chơi đủ chưa? Xin anh lập tức đi khỏi đây.”
Cô vừa dứt lời, Long Tư Hạo đã xoay mình lại, ánh mắt thâm thúy khóa chặt vào cô, môi mỏng xinh đẹp khẽ mím lại: “Tôi đang nghiêm túc.”
Bởi vì giọng điệu nghiêm túc của anh mà Lê Hiểu Mạn khẽ run rẩy, mặc dù đã tắt đèn, bóng tối bao trùm quanh căn phòng, cô không nhìn thấy biểu tình của anh, nhưng lại có thể cảm nhận được giờ phút này ánh mắt của anh có bao nhiêu nóng bỏng.
Cô rủ mi mắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-ga-kinh-hon-tong-giam-doc-xin-kiem-che/556644/chuong-81.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.