Edit: Thỏ
Văn Thanh xin nghỉ phép một tháng để về quê trị liệu, sau khi cô đi rồi Ngô Đồng mới hay tin, là cô giáo Ngô nói cho anh biết.
“Vẫn mong cô ấy sớm khỏe lại.” Ngô Đồng cười xã giao, tựa như thường ngày.
Trong mắt đồng nghiệp và học sinh, Ngô Đồng vẫn là một thầy Ngô nhã nhặn, ôn hòa; nhưng kỳ thực mà nói tâm trạng anh cũng không tốt lắm.
Thế nhưng anh sống lãnh đạm quen rồi, cho nên lúc tan trường anh đã điều chỉnh được cảm xúc của bản thân, bởi lẽ Văn Thanh chỉ là một đồng nghiệp như bao người khác.
Các học sinh cũng nhanh chóng thích nghi với cách giảng dạy của giáo viên mới, đảo mắt lại đến cuối tuần.
***
Chiều thứ bảy, chừng 20 học sinh rồng rắn nối đuôi đi đến nhà Ngô Đồng, bọn chúng ngồi đông đủ trong phòng khách.
Tiếu Nhạc Nhạc phụ giúp Ngô Đồng pha trà rót nước, mấy lần nhỏ nhìn về cánh cửa ở tầng hai, có chút ngượng ngùng hỏi. “Thầy ơi, em có thể lên trên tham quan không ạ? Nhà thầy trang trí đẹp quá.” Lẽ đương nhiên muốn thấu hiểu một người, trước hết phải thấu hiểu hoàn cảnh sống của họ.
“Ừ.” Ngô Đồng gật đầu, chỉ nghĩ đó là lòng hiếu kỳ của trẻ con.
“Cảm ơn thầy nhé!” Tiếu Nhạc Nhạc bưng trà vào phòng khách sau đó một mình hào hứng chạy lên lầu hai.
Lầu hai là phòng ngủ, phòng sách và một phòng trà nhỏ. Tiếu Nhạc Nhạc dạn dĩ mở cửa phòng đầu tiên rồi bước vào dò la một chút, so với gian phòng bừa bộn của anh trai nhỏ thì phòng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sac-quy/202310/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.