Edit: Thỏ
Trưa tan trường, Ngô Đồng và mấy học sinh trong lớp cùng đi thăm Văn Thanh, trong số đó có Tiếu Nhạc Nhạc tham gia nhưng Trần Thần từ chối. Bởi nó bất giác nghĩ đến bóng người hôm qua – kẻ dùng lọ hoa muốn hại cô Văn. Rồi đang yên đang lành cô bị tai nạn giao thông, nhưng cô Văn vốn là giáo viên, bình thường cũng rất dịu dàng, chín chắn, tại sao đột nhiên vượt đèn đỏ?
***
Trong phòng bệnh, Văn Thanh tái nhợt nằm trên giường. Đùi phải gãy xương, đầu bị va đập.
“Vẫn chưa biết chắc, đầu bệnh nhân chấn thương quá nặng.” Y tá đứng một bên giải thích.
“Sao nét mặt cô đau đớn thế?” Một bạn nhìn vẻ mặt bỗng nhiên trở nên đau đớn của Văn Thanh, vội vàng hỏi.
Ngô Đồng nhìn lại, đúng là Văn Thanh rất khổ sở, bất an. Cô chau mày, nhếch môi, vầng trán đều là mồ hôi lạnh.
Văn Thanh đúng là rất khổ sở. Rõ ràng cô chỉ đứng bên vệ đường chờ đèn đỏ thôi, bất thình lình có một đôi tay đẩy cô nhào về phía trước. Cô trơ mắt nhìn ô tô tông vào mình, cho dù cách một lớp áo khoác nhưng cô vẫn cảm nhận được đôi tay lạnh lẽo kia khiến lưng cô nhói buốt.
[ Cô mạng lớn thật đấy, vậy mà cũng sống sót được. ]
Là ai ở trong bóng tối nói với mình? Lời nói đầy ác ý, tối tăm khiến Văn Thanh bất giác run rẩy.
[ Sao cô dám tiếp cận Đồng Đồng? Cô dựa vào đâu tơ tưởng em ấy? Đồng Đồng là của tôi! Của tôi! ]
Bàn tay băng giá vô hình bóp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sac-quy/202309/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.