Edit: Thỏ
Ăn tối và làm những việc như thường lệ xong, Ngô Đồng nằm trên giường chơi máy tính.
Âm thanh thông báo nhấp nháy vang lên, Ngô Đồng mở ra, hóa ra là tin từ Trần Dương gửi cho anh.
Trần Dương: [ Sóng điện thoại chú kém quá. Anh đặt vé xe lửa rồi, cuối tuần sau đến ngay. ]
Ngô Đồng: [ Chắc do hôm nay trời mưa. Đến thì báo em ra đón. ]
Trần Dương: [ OK. ]
Người đàn ông ngồi bên cạnh Ngô Đồng rầu rĩ mà nhìn khung chat trên điện thoại. Hắn mất vài năm, cũng quên mất điện thoại còn có ứng dụng này.
Chốc nữa phải xóa gã ta đi! Xóa đi! Không thể để cho kẻ khác tự tiện bước chân vào cái gia đình này. Hắn nên xxx, làm như vậy, như vậy; rồi như vậy, như vậy… người đàn ông ngồi tựa đầu giường, ý tứ sâu xa nhìn Ngô Đồng đang gõ chữ.
Ngô Đồng run lên, nhìn ra cửa sổ vẫn đang đóng chặt, nhưng vì sao anh thấy rờn rợn bên người?
Và đêm đó, Ngô Đồng lại mơ những giấc mơ khó nói…
Truyện được đăng tại: tho97.wordpress.com
—
Cho dù có hơi uể oải nhưng anh vẫn phải đến trường. Rốt cuộc cũng dạy xong hai tiết, Ngô Đồng nhìn đám học sinh ngồi bên dưới, cười cười bảo: “Có một tin vui cho các em.”
“Tin gì thầy?”
“Lẽ nào ngày mai nghỉ?”
“Hay là hôm nay không giao bài tập về nhà?” Các học sinh xôn xao bàn tán.
“Không giao bài tập là các em nghĩ nhiều, quay lại chuyện chính – tôi chuẩn bị mở lớp dạy kèm, hoàn toàn miễn phí.” Ngô Đồng cười. “Cuối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sac-quy/202307/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.