Edit: Thỏ
Về đến nhà, vừa đi vào trong thì cửa chính tự dưng đóng sầm lại, một luồng gió lạnh thổi sau gáy Ngô Đồng khiến anh run lên. Ngô Đồng vội vã bật đèn, mà đèn chùm trên cao cũng lung lay nhẹ.
“Gió quỷ gì thế.” Ngô Đồng bĩu môi lẩm bẩm, bị dọa đến tim đập loạn xạ, dường như ở bếp có mùi thơm của thức ăn.
Nước ấm từ vòi sen nhà tắm xối tung, Ngô Đồng thoải mái thở dài một tiếng, nhắm mắt hưởng thụ.
Rè rè…
Đột nhiên đèn tắt, trước mắt chỉ còn một mảnh đen kịt.
“Bà nó!” Ngô Đồng không kìm được mắng một câu, vòi sen vẫn phun nước ấm như cũ, cũng không biết mất điện hay là đèn hỏng rồi.
Ngô Đồng định mở cửa ra ngoài xem, vừa mới cầm lấy trái cửa thì một bàn tay lạnh lẽo nào đó giữ lấy tay anh, nắm chặt tay anh trong bàn tay nọ.
“…”
“Đồng Đồng, sao em nhẫn tâm với tôi như thế?” Một cơ thể lạnh lẽo dán lên lưng Ngô Đồng, hơi thở sâu kín phả qua vành tai anh. “Em thực sự không muốn gặp tôi?”
Không muốn! Ngô Đồng điên cuồng gào thét trong lòng. Anh muốn bỏ trốn, muốn lao ra, nhưng anh chỉ có thể đứng yên bất động. Anh muốn tỏ ra bình tĩnh nhưng giọng nói run rẩy đã bán đứng anh. “Rốt cuộc… anh là ai?”
“Em biết mà, đúng chứ?” Một tay mơn trớn lấy eo Ngô Đồng, đem anh ôm vào trong ngực. Tư thế quen thuộc, thanh âm quen thuộc.
“…” Tôi không biết! Mồ hôi lạnh theo trán chảy vào mắt khiến con ngươi hơi xót, Ngô Đồng nhắm nhắm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sac-quy/202306/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.