Cuối cùng cả hai cùng gật đầu, như đã quyết, Trần Đại Lực lấy một ít nước bọt vuốt lên lá bùa, sau đó vươn ra ngoài cửa kính, dùng một lực kha khá vỗ lá bùa đính vào mặt kính chắn gió trước mặt rồi lại lui về trong xe, nâng lên cửa kính rời bắt đầu chờ đợi.
Bất quá tại sao hai người lại tin tưởng tên thanh niên kia?
Tại vì thứ nhất là nơi họ chọn.
Từ rất lâu, thậm chí trước cả khi cha mẹ bọn họ được sinh ra. Đã có một truyền thuyết về nơi đây, một nơi được thường được gọi là tiên cảnh, nhưng cũng là mộ địa.
Một truyền thuyết về một ngôi làng đã tồn tại không biết bao nhiêu năm, quanh năm suốt tháng hoàn toàn bị bao phủ xung quanh bởi sương mù, không một ai tìm được.
Mà nơi đó, có một vị đạo sĩ già, già đến cái độ cụ tổ hay những người già nhất còn sống trong gia phả dòng họ của họ cũng phải gọi bằng ông khi gặp được.
Nhưng hơn hết, người này đã dùng đạo thuật của mình để chứng minh, thuyết phục tất cả những người không tin tưởng vào đạo thuật của tin tưởng vào nó. Cũng vì vậy mà hầu như những người ở xung quanh đây khá là mê tín, mặc dù nó đều là người thật việc thật.
Mà cha của Trần Đại Lực cũng là một người như thế, thế là con nhà tông không giống lông cũng giống cánh, hắn cũng học được kha khá kiến thức về những thứ này, nên...
Bỏ qua chuyện đó, cùng không cần đợi lâu, chỉ tầm ba giây sau khi dán lá bùa vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sac-loan-tieu-dao/100040/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.