Trở lại với hiện thực, tên thiếu niên đạo sĩ đi đến chỗ chiếc xe đang đậu, gõ gõ vài cái vào cửa kính xe, rồi…chờ đợi.
Cũng không lâu lắm, Trần Đại Lực sau khi thất thần vì một vài lý do như vẻ đập chai của người thiếu niên nọ hay người đi đến thật sự là người thì vội vàng kéo xuống cửa kính xe. Sau đó chìa ra một cánh tay như muốn bắt tay, nhưng rất tiếc không có hồi âm, thầm ngượng một lúc, rụt tay về, hắn nói:
“Vị tiểu ca này, nhìn tiểu ca giống như một đạo sĩ vừa xuống núi a, vậy chắc là tiểu ca đây đã tu thành...chính quả, hay tu luyện đến bình cảnh nên sư phụ cho đi hồng trần lịch luyện a? Vậy tiểu ca có hay rủ lòng thương chỉ cho tiểu đệ đây cách nào thoát khỏi đám sương mù này hay không a? Đệ lạc ở đây cũng ba ngày hai đêm rồi, đồ ăn cũng sắp hết mà…”
Trần Đại Lực đang giải thích thì bỗng nhiên chú ý đến gương mặt tựa cười mà không phải cười như hiện lên chữ “Thật?” của tên thiếu niên đạo sĩ thì hắn dừng lại, lập tức thay đổi sang hướng khác mà giải thích, trực tiếp hơn:
“Ta dù sao ở đây cũng có chút địa vị, sau này gặp lại tất có hậu báo? Mong tiểu ca giúp đỡ!”
Hắn nói xong liền chấp hai tay lại, cung cung kính kính cúi đầu làm lễ, gương mặt nghiêm túc y đúc như trong phim kiếm hiệp của Tung Của đi ra. Bất quá sau lại thấy vẻ mặt nghi ngờ của tên thiếu niên đạo sĩ thì hắn mới lại ngượng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sac-loan-tieu-dao/100039/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.