Ngoại truyện: Sao em phải bênh ai? Em ngồi xem kịch thôi không được à?
Lúc Phó Tư Dư và Thẩm Hạo Bác dẫn Đường Đậu đến nhà Phó Tư Nghiên, những người khác còn chưa tới.
Phó Tư Nghiên đang chuẩn bị bữa trưa trong bếp. Nguyễn Hân thì chơi với Linh Linh trong phòng khách.
Bé Linh Linh cầm micro trong tay, bập bẹ hát theo bài hát “Trên đời này chỉ có mẹ là tốt nhất” trên tivi.
Hiện tại Linh Linh chỉ mới một tuổi rưỡi, khuôn mặt nhỏ phúng phính, được di truyền đôi mắt hoa đào của ba, làn da trắng hồng, môi đỏ, răng trắng như công chúa Bạch Tuyết xinh đẹp, tính cách hoạt bát đáng yêu, là một cô bé hay cười, rất thích ca hát, nhảy múa.
Từ lúc Linh Linh còn chưa học đi, Nguyễn Hân đã bật nhạc cho cô bé nghe, cô bé có thể tự vịn vào ghế sô pha nhún nhún cái mông.
Thấy gia đình cô út tới, bé Linh Linh bỏ micro xuống, đôi chân ngắn tũn chạy lon ton lại chỗ Phó Tư Dư, bập bẹ chào: “Cô út.”
Hôm nay Nguyễn Hân tết cho con gái hai bím tóc nhỏ, bím tóc đong đưa theo bước chạy của cô bé, trông vô cùng dễ thương.
Hai nhà ở tầng trên tầng dưới, Phó Tư Dư thường xuyên dẫn cô bé đi chơi nên cô bé rất thân thiết với cô.
“Cháu yêu, chạy chậm thôi kẻo ngã.”
Phó Tư Dư ngồi xổm xuống vươn tay ra đỡ. Linh Linh nhào thẳng vào lòng Phó Tư Dư, ôm cổ cô, mắt long lanh sáng ngời: “Cô út, cháu nhớ cô lắm.”
Thực ra hôm qua hai nhà mới từ nhà tổ của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sac-hon-treu-nguoi-quan-lai/5242545/chuong-115.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.