Ngoại truyện: Vợ tôi đẹp nghiêng nước nghiêng thành, không cần trang điểm
Sau mùng một, ba người nhà Phó Tư Dư ở lại nhà tổ của nhà họ Thẩm và nhà họ Phó mỗi nhà vài ngày, tới mùng bảy thì về lại nhà riêng.
Vốn đã quen với việc cả nhà ngồi quây quần bên nhau xôm tụ náo nhiệt, giờ về nhà riêng chỉ có ba người, không khỏi thấy quạnh quẽ.
Đương nhiên, chỉ có một mình Phó Tư Dư cảm thấy thế.
Xưa nay Thẩm Hạo Bác và Đường Đậu chưa từng biết hai chữ “quạnh quẽ” viết thế nào.
Phó Tư Dư dời mắt khỏi màn hình điện thoại, nhìn hai ba con đang chăm chú xem bản tin tài chính kinh tế trên ti vi, chẳng nói câu nào.
Biểu cảm của hai ba con gần như y hệt nhau, đều rất tập trung.
Phó Tư Dư chẳng hứng thú chút nào với nội dung của bản tin. Cô tin Đường Đậu chưa tròn năm tuổi cũng chẳng hiểu tivi đang nói gì nhưng biểu cảm của cậu bé vẫn giống hệt ba mình, cứ như thể từng lăn lộn chốn thương trường rồi vậy.
Người dẫn chương trình nói thao thao bất tuyệt trong tivi nhưng Phó Tư Dư vẫn cảm thấy nhà mình quá yên tĩnh.
Thẩm Hạo Bác chú ý thấy Phó Tư Dư cứ nhìn mình mãi bèn kéo tay cô đặt lên đùi mình, còn tay anh đặt lên mu bàn tay của cô.
Phó Tư Dư khều đùi anh, hỏi: “Trưa nay ăn gì được nhỉ? Đi đâu ăn bây giờ?”
Dì Đàm vẫn chưa đi làm lại cho nên ba miệng cơm nhà họ buộc phải đi ăn ngoài hoặc gọi đồ ăn về nhà.
Thẩm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sac-hon-treu-nguoi-quan-lai/5242544/chuong-114.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.