Ngoại truyện: Mỗi ngày em đều là cô dâu của anh
Thẩm Hạo Bác trầm ngâm hồi lâu mới rút khỏi dòng ký ức, ánh mắt chạm phải đôi mắt trong veo, rực sáng của Phó Tư Dư.
Cô nghiêng đầu, hứng thú nhìn anh, lặng lẽ chờ anh trả lời, không thúc giục, thấy ánh mắt anh dao động thì tinh nghịch nháy mắt một cái.
Thẩm Hạo Bác bật cười, xoa đầu cô, ánh mắt không rời gương mặt Phó Tư Dư, tràn ngập sự dịu dàng: “Tôi thích nụ cười của cô ấy, thích sự hoạt bát lạc quan, thích sự lương thiện chân thành của cô ấy. Đôi mắt cô ấy trong trẻo, có thể lan tỏa năng lượng tích cực cho mọi người xung quanh, mang lại niềm vui cho họ. Chính vì thích cô ấy nên tôi mới ghen tị với những ai được đến gần cô ấy, được nói chuyện với cô ấy. Tôi cứ nghĩ mình giấu giếm rất tốt, không ngờ cục cưng của tôi lại nhạy bén đến vậy, phát hiện ra tâm trạng tôi không vui, tưởng rằng tôi không thích cô ấy nữa nên sợ hãi đến mức càng không dám đến gần. Nhưng thật ra, tôi thích cô ấy đến phát điên. Chỉ cần cô ấy cười với tôi một cái thôi là tâm trạng của tôi sẽ tốt lên ngay. Làm sao mà tôi không thích cô ấy được chứ. Năm nay là năm thứ tư tôi thích cô ấy rồi. Chúng tôi còn năm thứ năm, thứ sáu, thứ bảy và cả đời.”
Đôi mắt Phó Tư Dư ngân ngấn nước, cô không kìm được ôm chặt lấy eo anh, nép người vào lòng anh chẳng màng ai đang nhìn.
Thẩm Hạo Bác nhẹ nhàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sac-hon-treu-nguoi-quan-lai/5242536/chuong-106.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.