Ngoại truyện: Đây là Phó Tư Dư của anh, kiếp này anh sẽ không để em chạy thoát
Sau cùng, Thẩm Hạo Bác vẫn chụp một tấm ảnh chung với Phó Tư Dư, bởi vì Tần Cảnh Diệu nhắc Phó Tư Dư rằng Thẩm Hạo Bác vẫn chưa chụp. Đang ở ngay trước cả căn phòng đông đúc thế này, cô cũng không tiện giả vờ không nghe thấy lời nhắc của Tần Cảnh Diệu nên đành để anh ấy cầm máy ảnh chụp giúp mình và Thẩm Hạo Bác một tấm.
Chỉ là Phó Tư Dư không thân thiết khoác tay Thẩm Hạo Bác như khi chụp ảnh với Tần Cảnh Diệu hay Hàn Nhậm Bân. Cô chỉ đứng bên cạnh anh, căng thẳng đến mức không dám nhìn anh, mắt dán chặt vào ống kính, gượng gạo nhếch môi, gắng gượng nặn ra một nụ cười cứng đờ.
Ánh mắt Thẩm Hạo Bác cũng nhìn thẳng về phía trước, gương mặt lạnh nhạt. Khi Phó Tư Dư kiểm tra ảnh, cô cũng nhận ra được trong mắt anh ẩn giấu sự khó chịu nặng nề, trong lòng lại càng thêm chắc chắn rằng anh không thích mình, thế là cô lại càng không dám dây dưa với anh.
Suốt buổi tụ họp đêm đó, tâm trạng của Thẩm Hạo Bác cứ rối bời mãi. Anh luôn ngồi một mình trên sô pha, dõi theo Phó Tư Dư cười nói vui vẻ với Tần Cảnh Diệu và Hàn Nhậm Bân.
Nụ cười của cô quá đỗi rạng rỡ và ngọt ngào, khiến anh không thể rời mắt.
Trước kia Thẩm Hạo Bác luôn cảm thấy chuyện Tần Cảnh Diệu và Hàn Nhậm Bân ngày nào cũng tranh nhau xem ai quan trọng hơn trong lòng Phó Tư Dư thật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sac-hon-treu-nguoi-quan-lai/5242535/chuong-105.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.