Phó Tư Dư nói xong câu đó đã thấy Thẩm Hạo Bác khẽ nheo mắt và nhìn cô chằm chằm.
Hai người im lặng một lát, Phó Tư Dư vội giải thích: “Em không có ý chê anh nấu ăn dở đến mức chết người đâu. Ý em là bếp núc nguy hiểm lắm, lò nướng, nồi niêu các kiểu, không cẩn thận là nổ tung đấy, em sợ anh bị thương.”
Phó Tư Dư vòng tay ôm anh: “Đừng nấu nữa, nấu một bữa cơm mất gần cả tiếng đồng hồ. Thời gian của anh quý giá như vậy, lúc này chi bằng tranh thủ giải quyết thêm công việc. Đợi khi nào rảnh rỗi, chúng mình có thể đi hưởng tuần trăng mật.”
Mỗi lần không muốn Thẩm Hạo Bác làm việc gì, Phó Tư Dư đều viện cớ đi hưởng tuần trăng mật để thúc giục anh nhanh chóng vào phòng làm việc, còn lười thay đổi lý do qua loa lấy lệ kia đến cả lý do qua loa lấy lệ.
Thẩm Hạo Bác xoa đầu cô: “Anh thử xem sao, lát nữa em mang mèo sang nhà bên cạnh chơi nhé.”
Phó Tư Dư cười: “Sao nào, anh cũng biết mình nấu ăn nguy hiểm lắm à, cho nên phải để vợ con sơ tán lánh nạn trước hả?”
Thẩm Hạo Bác đáp: “Lần trước do anh không có kinh nghiệm, muốn nấu xong bữa tối trước khi em về, mấy cái nồi cùng bật một lúc nên không kịp tắt bếp. Lần này thời gian dư dả, anh cũng đã chuẩn bị đầy đủ rồi. Tin anh đi, bé cưng à, anh làm được mà.”
Phó Tư Dư không tin anh.
Thẩm Hạo Bác lấy một túi nguyên liệu nấu chè bát bảo được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sac-hon-treu-nguoi-quan-lai/5242513/chuong-83.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.