Tối hôm qua Phó Tư Dư tự mình đùa với lửa, sáng hôm sau tỉnh dậy thì giọng đã khàn đặc.
Thẩm Hạo Bác đang vệ sinh cá nhân trong phòng tắm. Phó Tư Dư không muốn dậy, tay chân cô mềm nhũn không chút sức lực. Cô mở mắt nhìn chằm chằm trần nhà một lúc, chợt nhớ ra hôm nay là cuối tuần, Thẩm Hạo Bác cũng không phải đi làm.
Không đi làm mà còn dậy sớm như thế, chẳng thèm ôm cô ngủ thêm chút nữa.
Thẩm Hạo Bác bước ra phòng vệ sinh thì thấy hai cánh tay tr*n tr**, mảnh khảnh của Phó Tư Dư đặt ngoài chăn, ngón tay cô cạy cạy những đường thêu trên chăn. Đôi mắt long lanh của cô mở to, đôi môi đỏ mọng chu ra, trông như vừa bị bắt nạt.
Thẩm Hạo Bác đi đến bên giường, cúi người véo nhẹ má cô, hôn một cái lên môi cô rồi hỏi: "Sao thế?"
Phó Tư Dư nghiêng đầu tránh nụ hôn của anh, trừng mắt liếc anh.
Mái tóc đen dài trên gối càng thêm rối. Thẩm Hạo Bác thấy trên đỉnh đầu cô có một túm tóc con mềm mại dựng lên. Anh mỉm cười, đưa tay xoa xoa đầu cô, cứ nghĩ rằng tối qua trêu cô hơi quá đáng nên hôm nay cô mới giận dỗi mình.
Thẩm Hạo Bác đã quen với cuộc sống lên giường bắt nạt người khác, xuống giường bị tính sổ như thế này, anh chủ động xin lỗi: "Anh sai rồi, đừng giận nhé."
Anh đã chuẩn bị tinh thần để bị Phó Tư Dư đánh rồi.
Phó Tư Dư hừ một tiếng, ôm chăn cựa quậy trên giường, nghiêng người quay lưng lại với anh, giọng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sac-hon-treu-nguoi-quan-lai/5242512/chuong-82.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.