“Anh tự va vào à?”
Phó Tư Dư nhìn Thẩm Hạo Bác đầy nghi ngờ, phải đi đứng bất cẩn đến mức nào mới có thể va trúng vào mắt như vậy chứ.
Thẩm Hạo Bác chỉ đáp "Ừ” và không giải thích gì thêm. Anh ôm chặt lấy Phó Tư Dư, môi khẽ hôn lên vành tai cô, đầu ngón tay v**t v* nhẹ nhàng sau lưng cô: “Ngủ thêm một lát nữa đi.”
Vì vết thương ở mắt nên hôm nay Thẩm Hạo Bác đã hoãn lại lịch làm việc bên ngoài.
Tuy Thẩm Hạo Bác một mực khẳng định vết thương là do anh tự va phải nhưng trong lòng Phó Tư Dư hiểu rõ, chín mươi chín phần trăm là do cô đánh, nghĩ thế cô lại cảm thấy vô cùng áy náy.
Vì muốn bù đắp cho anh, hôm nay cô rất dịu dàng với anh, cứ cách một lúc lại ghé sát tai Thẩm Hạo Bác thì thầm mấy lời ngọt ngào, thậm chí để tránh tối đến vô tình làm anh bị thương lần nữa, cô còn nghĩ ra một cách vụng về.
Cô nằm trong vòng tay Thẩm Hạo Bác, đưa hai cổ tay trắng nõn ra chụm lại đưa cho anh xem.
“Về sau khi ngủ anh khóa tay em lại đi.”
Như vậy thì lúc ngủ cô sẽ không vô thức vung tay đấm anh nữa.
“Khóa lại ư?” Lông mày Thẩm Hạo Bác hơi nhíu lại.
Phó Tư Dư khẽ ngước mắt lên, nhìn thẳng vào mắt anh rồi gật đầu: “Đúng vậy, khóa tay em lại, chẳng phải là em đã mua còng tay rồi còn gì? Anh dùng còng khóa hai cổ tay em lại là em không đánh anh được nữa.”
Thẩm Hạo Bác nhìn vẻ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sac-hon-treu-nguoi-quan-lai/5242503/chuong-73.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.