Phó Tư Dư ngồi trên ghế sofa trong phòng khách, đợi khói trong bếp tan hết mới bước vào.
Vừa bước vào, cô đã bị nghẹt thở, ho khan hai tiếng do mùi khét còn đọng lại trong không khí.
Món ăn bên trong chiếc nồi bên trái bếp gas đã cháy đen như than, dính chặt vào đáy nồi. Chiếc nồi bên phải trông có vẻ đỡ tệ hại hơn, vì trong nồi vẫn còn vài con tôm sống đang cố gắng bò ra ngoài, có lẽ đây là nồi nấu tôm hùm đất.
Không hiểu ai đã cho anh Bác sự tự tin và dũng khí này khi anh còn dùng lò vi sóng để nướng hai củ khoai lang tím. Giờ hai củ khoai lang đó đã nổ tung thành từng miếng ở bên trong lò, cửa kính trong suốt của lò vi sóng dính đầy khoai lang tím.
Cả nhà bếp như một hiện trường hỏa hoạn. Thẩm Hạo Bác mím môi, cúi người nhặt những con tôm trên sàn ném vào chậu rửa rau.
Con tôm bị anh nắm trong tay vùng vẫy, cặp càng của nó cố gắng kẹp vào tay anh. Phó Tư Dư lo lắng nói: "Nó sẽ kẹp tay anh đấy, đừng nhặt nữa, tay anh có bị kẹp không?"
Phó Tư Dư kéo tay anh lên, cúi đầu lại gần nhìn mới thấy, quả nhiên trên tay anh có mấy vết thương nhỏ do bị tôm hùm đất kẹp, cả hai tay đều bị hết. Cô nhìn thấy trong chậu rửa bát còn có một cái bàn chải, có lẽ những vết thương trên tay anh là do lúc rửa và chà tôm hùm mà ra.
Chỉ vì cô nói tối nay muốn ăn tôm hùm đất, mà một người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sac-hon-treu-nguoi-quan-lai/5242502/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.