Kiều Dĩ Thương vội vã chạy đến Vân Giang cứu tôi.
Cơ thể tôi cực kì run rẩy, lẽ ra tôi nên nghĩ đến với thế lực ở ông ta ở Tam giác vàng thì có lẽ ngay từ ngày đầu tiên tôi ở đây ông ta đã biết rõ tung tích của tôi rồi.
Tôi vô thức quay lại phía sau, nhưng đầu tôi đau đến mức như muốn nổ tung ra, giống như sắp rụng rời, tôi chẳng còn sức để động đậy nữa, chỉ có thể không ngừng thở dốc.
Tôi vô cùng tuyệt vọng và sụp đổ, không có thể có thể so được, ông ta chính là ánh nắng của tôi.
Thực ra tôi rất ỷ lại vào ông ta, chỉ là giấc mộng về Chu Dung Thành chưa từng chấm dứt đối với tôi, không thể phá bỏ được nỗi ám ảnh chấp niệm hối tiếc, tôi không quên được cuộc sống bình yên đầy đủ mà Chu Dung Thành mang đến cho tôi ba năm qua, cũng không nhắc đến những bụi trần, chỉ vậy tôi mới có thể không nhớ đến Kiều Dĩ Thương, không để con tim lún sâu hơn.
Mấy người kia nhanh chóng kéo tôi đẩy vào phòng rồi đóng cửa lại, tôi ngã nhào xuống tấm trải thảm, cắn răng chịu đựng, nằm nghiêng xuống ghế sofa xoa bụng.
Sắc mặt già K tái nhợt khi nghe thuộc hạ báo cáo: “Anh ta đến đón người phụ nữ của anh ta, ai là người của phụ nữ của anh ta?”
Ông ta rủ mắt xuống, nhìn mặt tôi rồi quay đi: “Mẹ nó chứ đây không phải là bọn con gái của cảnh sát sao? Sao lại là người phụ nữ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sac-du/2157441/chuong-228.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.