Từ tháng thứ sáu của thai kỳ, Kiều Dĩ Thương luôn dành nửa ngày để cùng tôi đến bệnh viện kiểm tra vào thứ sáu hàng tuần, gác lại mọi công việc, cứ như thế ở bên cạnh tôi cho đến tháng thứ tám.
Ngoại hình ông ta đẹp trai, khí chất mạnh mẽ, khi ông ta lướt qua một loạt các thành viên nam trong gia đình đều trầm trồ trước những bộ vest và giày của ông ta.
Càng đến cuối thai kỳ, cơ thể tôi càng mệt mỏi, có khi chỉ cần ngồi cũng có thể ngủ thiếp đi, không còn đủ sức để nhìn thấy gì, tôi dựa vào tường đợi ông ta trên băng ghế dài ở hành lang, ông ta bước vào bên trong, một người phụ nữ cũng đang mang thai ngồi bên cạnh vỗ nhẹ vào khuỷu tay tôi thì thầm: “Chồng cô thật tốt.”
Tôi hơi buồn cười, hỏi cô ấy là cô ấy thấy như vậy à.
Cô ấy mỉm cười nhìn Kiều Dĩ Thương, người đang nói chuyện với bác sĩ: “Anh ấy đẹp trai, hình như cũng là người giàu có và rất chu đáo. Lần trước hai người đến kiểm tra tôi cũng ở đây. Anh ấy ôm cô vào và thậm chí còn không để chân của cô phải chạm đất., Người đàn ông tốt như vậy thật sự hiếm thấy. “
Tôi nghĩ lại thì có vẻ đúng là như vậy.
Ông ta thật sự không gì là không làm được, ba đầu sáu tay, vụ án ở tam giác vàng gần đây còn quan trọng và cấp bách hơn tôi rất nhiều, tôi cũng chưa bao giờ nói rằng đứa bé này có phải là con gái hay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sac-du/2157408/chuong-245.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.