Tôi lặng lẽ đứng sau Thường Bình Ngô, mặc kệ người vợ ba của ông ta đang đau đớn, chiếc áo choàng trắng đang bay của vị bác sĩ thi thoảng lại che mất khuôn mặt, cơ thể bà ta cong vặn vẹo, vũng máu đang dần khô lại, tấm màn trong người đã bị bà ta dùng lực xé toạc, che phủ một đầu ga trải giường, mông lung, mơ hồ.
Yến Nhi khóc sướt mướt, người hầu ra ra vào vào, mùi máu tanh nồng nặc từ đầu đến cuối, toàn bộ Thường phủ trở nên vô cùng hỗn loạn.
Bà vợ thứ ba này không phải là không tốt với tôi, nhưng tôi không thể không tính toán với bà ta, bởi vì bà ta chính là quân cờ để mà tôi đánh bại người vợ thứ hai kia, và những người đàn bà của Thường Bình Ngô được định sẵn là người trước ngã xuống, người sau tiến lên, sẵn sàng đón nhận lấy bi kịch.
Đường Vân Lan ho sau lưng tôi. Tôi nghe thấy tiếng động và nhìn Thường Bình Ngô. Ông ta đang nhìn chằm chằm vào sự chăm sóc của bác sĩ cho người vợ thứ ba. Ông ta không hề để ý đến phía tôi. Tôi đi ra ngoài và hỏi xem có chuyện gì. Cô ta nắm tay tôi để tránh vào góc tường: “Là cô đúng không?”
Tôi vén mái tóc dài của mình: “Không phải tôi.”
“Tôi không hỏi ai đã hại đứa con của bà ba, mà là hỏi người đứng sau chuyện này.”
Tôi nhìn cô ta một cái, không nhịn được cười: “Cô đoán như thế nào.”
Đường Vân Lan ánh mắt lạc vào đám người hầu đang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sac-du/2157328/chuong-285.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.