Tôi rất háo hức muốn biết liệu việc không đụng chạm này của Kiều Dĩ Thương có bao gồm vợ của ông ta hay không, hay chỉ là không có tình nhân nào khác ngoài tôi. Nhưng cuối cùng tôi đã nhịn xuống lại câu hỏi quá bốc đồng này. Tôi phải tuân thủ luật chơi của người lớn, cho dù tình cảm có bền chặt đến đâu, ông ta cũng không được nhắc đến mọi chuyện của ông ta và Thường Cẩm Hoa, tôi cũng tuyệt đối không thể bị cám dỗ bởi chuyện ngày trước.
Kiều Dĩ Thương rời hội sở Nam Giang suốt đêm bằng thuyền và quay trở lại đặc khu. Một chiếc tàu chở hàng do Thịnh Thái sản xuất đưa vào cảng Xà Khẩu đã xảy ra tai nạn. Sự việc cơ bản là không nghiêm trọng, vì không có thương vong, nhưng một trăm kg hàng hóa bị chìm xuống biển, có thể bồi thường chút đỉnh bằng tiền cho xong chuyện nhưng Kiều Dĩ Thương có rất nhiều kẻ thù trong lĩnh vực kinh doanh, đây cũng bị coi là cái gai cản đường của Thịnh Thái, nắm bắt cơ hội bỏ đá xuống giếng và đem gièm pha chọc thủng ra ngoài. Không thể kiểm soát được sự phát triển của tình hình, Kiều Dĩ Thương không thể không đích thân ra mặt để trấn áp nó.
Tôi quay lại Thường Phủ và nhờ Hoa Yên tìm bảo mẫu để mượn điện thoại di động, và sử dụng số không quen thuộc này để liên lạc với cục trưởng Mã. Tôi yêu cầu ông ta gửi lời chào đến chi cục thành phố Hải Châu và trạm kiểm soát của bộ đội biên phòng trên quốc lộ biên giới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sac-du/2157302/chuong-299.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.