Kiều Dĩ Thương dùng sức bóp cổ tôi bằng mấy ngón tay nhưng không làm cho tôi bị ngạt thở, nhưng làn da như cháy xém của ông ta toát ra nhiệt độ như muốn thiêu đốt, buộc tôi phải rút lui, và tôi chỉ có thể hít thở trong lòng bàn tay của ông ta.
Tôi hỏi một cách khó khăn: "Tôi không hiểu anh đang nói về cái gì?"
Ông ta nheo con mắt nguy hiểm lại, ông ta gần như là nắm giữ đối với những gian trá và ung dung của tôi, từ khi lần đầu tiên gặp tôi, tôi chính là cái bộ dạng không từ thủ đoạn tâm cơ, cứ như vậy dùng miệng lưỡi sạch sẽ này để lừa gạt mọi người nhưng lại không thể lừa gạt được ông ta.
Ngón tay cái của ông ta nhấc cằm và làm cái căng cổ họng nhỏ xíu của tôi ra. Tôi buộc phải ngẩng mặt lên và nhìn ông ta. Đôi mắt thâm sâu như lốc xoáy của ông ta làm tôi làm tôi bị cuốn vào trong đó: "Cô nghe không hiểu, nhưng lại ra tay làm điều đó rất rõ ràng. Tôi còn phải làm thế nào mới có thể phòng ngừa khỏi cái bẫy của cô đây? Tôi chưa bao giờ đụng phải một đối thủ lớn mật và hung hăng ngang ngược như vậy.”
Tôi nhìn chằm chằm vào đôi môi mỏng của ông ta, không nói được lời nào, ông ta không nói rõ ràng thì tôi cũng nhất định không được nhảy vào cái bẫy này, Kiều Dĩ Thương im lặng một lúc, bàn tay đang ở trên cổ tôi càng dùng sức hơn: "Súng ống đạn dược.”
Khi bốn chữ này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sac-du/2157299/chuong-300.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.