Edit: Dế Mèn
“Giọng điệu này của anh, có phải muốn nói tôi nợ anh không?”
Mục Thành Quân đi nhanh về phía trước, để hòm thuốc lên giường. Hắn ngồi xuống mép giường, rũ đầu, nhìn qua rất không có tinh thần. Tô Thần định nhấc chân muốn đi, nhưng đuôi mắt liếc nhìn cái dạng này của người đàn ông, cô không khỏi tiến lên hai bước.
“Mục Thành Quân, cái quy định kia của anh với nhà họ Tân, tôi thật sự không hiểu. Vì sao chỉ cần anh bước vào nhà họ Tân, là người nhà Tân có thể thẳng đánh chết anh?” Lời này mà nói cho một trăm người nghe, chỉ sợ cũng sẽ chẳng một người tin đâu?
Người đàn ông hiển nhiên không muốn đụng chạm tới đề tài này, Tô Thần thấy thế, tiếp tục nói: “Cô con gái nhà họ Tân vì anh mà mất, vì gì vậy?”
“Tôi bảo cô rửa vết thương cho cô, sao cô cứ nói nhiều thế vậy?” Giọng điệu Mục Thành Quân không tốt, ngẩng mắt liếc Tô Thần. “Cô cho rằng mình là mợ cả nhà họ Mục thật, chuyện gì cũng có thể quản phải không? Cô cũng đừng quên, cô ở đây cả danh phận cũng không có.”
Thốt ra lời này, chỉ e cũng chỉ có Tô Thần mới có thể cảm nhận được có bao nhiêu đả kích.
Hô hấp trong nháy mắt nghẹn ở cổ họng, lên không được xuống không xong, cảm giác hít thở không thông khiến cơn đau đớn khuếch tán khắp người. Cô thở sâu, lại chẳng tìm được một từ nào cứng có thể lấp được miệng Mục Thành Quân.
Hắn nói còn không phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sac-dep-kho-cuong/2121724/quyen-4-chuong-283.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.