Mặc dù theo logic thì kẻ theo lén hẳn không thể biết được tôiđang ở đâu song tôi vẫn cẩn thận ngó trước ngó sau khi rời khỏi Sticksand Stones. Tôi khôngchắc liệu mình có nhìn thấymột chiếc Chevrolet màu trắng mà không cảmthấy nỗi sợ hãi vô thức trong lòng hay không, khi bạn nghĩ đến nó, nósẽ như một cơn đau nhói ở mông vậy. Giống như Wyatt đã chỉ ra thìcó hàng ngàn hàng vạn chiếc xe Chevrolet màu trắng chạy khắp nơi. Tôi có thểlúc nào cũng sẽ ở trong tình trạng sợ hãi như thế.
Tôi cần một thức uống nóng để làm dịucổ họng bỏng rát của mình, và tôi cũng cần mua cho được loại vải may váy cưới. Chết tiệt là tôi cũng cần phải gọi đến công ty điện thoại vàtruyền hình cáp – ôi không, chết tiệt nữa, tôi chắc sẽ phải đíchthân đến đó để chứng minh danh tính, vì tôi không đăng ký số tài khoản. Tôi cũng vẫn phải đi mua quần áo mới. Còn giày nữa chứ. Đôi giày mới màu xanhcủa tôi! Chúng sẽ không giaođược đến đúng nơi nhận, song tôi vẫn muốnchính đôi giày đó cơ. Thật không may, tôi không còn số nhà vì tất cả mọi thứ đều cháy rụi cùng với căn nhà, vì thế tôi thậm chí còn không liênhệ được với cửa hàng Zappos và để lại địa chỉ mới chohọ.
Tôi bừng tỉnh. Tôi có thể đặt một đôi khác từ máy tính của Wyatt cơ mà.
Siana gọi đến trong lúc tôi đang trênđường tới siêu thị ưa thích thứ hai của tôi. “Mẹ bảo chị không nói đượctí nào hết. Hãy gõ một cái vào điện thoại nếu đúng nhé.”
“Ngày
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sac-dep-chet-nguoi/1981747/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.