Trời trở lạnh vào ban đêm, và bắt đầu mưa vào buổi sáng. Thường thì vàothứ Bảy tôi sẽ đến chỗ làm sớm vì ngày hôm ấy rất bận, nhưng khi tôi nói chuyện với Lynn, cô ấy cho biết JoAnn đang giải quyết rất tốt, lại còngợi ý xin chuyển hẳn sang làm công việc đó nữa. Tôi đồng ý ngay vì nếukhông thì ba tuần tới tôi sẽ chết toi.
Wyatt ngủ dậy muộn, anh nằm ườn vắtngười ngang giường, còn tôi tự tiêu khiển bằng cách viết một bản danhsách các viphạm của anh. Mong tôi quên đi điều quan trọng đó hả? Khôngđời nào đâu nhé. Tôi cuộn bằng tròn trong cái ghế tolớn của anh, hoàntoàn định ăn không ngồi rồi đến hết sáng. Mưa dường như cứ rả ríchchẳng vội vàng gì. Tôi thích nghe tiếng mưa, nhưng ít có cơ hội làmviệc đó vì tôi rất hay bận rộn. Tôi cảm thất an toàn và vui sướng vìđược Wyatt bao bọc, và để cho các thám tử tiến hành công việc mất thờigian là đi tới đi lui theo dõi kẻ bám theo tôi. Họ đang lần theo nhữngchiếc xe thuê, tôi chỉ biết đến thế thôi.
Tôi có thể nói ra thành tiếng. Trước sựvui sướng của mình, tôi thực sự đã nói được. Giọng tôi vẫn còn khànkhàn, nhưng ít nhất thì nó cũng đã hoạt động lại. Tôi chưa bao giờcó thể trở thành một nữ tu tuân theo lời thề câm lặng của mình. Hãynghĩđi nào, tôi không thể là một nữ tu sĩ, xong.
Tôi gọi cho Mẹ và nói chuyện với bà.Mẹ đã gặp dì Sally và dì bớt căng thẳng đi rất nhiều; dì Sally đã gọicho dượng Jazz đểxin lỗi, và họ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sac-dep-chet-nguoi/1981733/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.