Hai mươi mốt ngày đã qua: Tôi nhìn rangoài cửa sổ căn nhà tuyệt đẹp thời Victoria của Roberta, quan sát Wyatt đứng trước cổng hoa, trong khu vườn hoa tuyệt diệu của bà. “Anh ấy nênngồi yên,” tôi lo lắng thốt lên. “Anh ấy đã đứng quá lâu rồi.”
“Ở đây,” có tiếng Mẹ, Mẹ kéo tôi quay lại và đưa đôi hoa taicho tôi. “Đeo cái này vào.”
Tôi xoay người về phía cửa khi tôi đeo đôi hoa tai và gài lại.“Anh ấy nhìn nhợt nhạt.”
“Anh ấy sẽ lấy chị.” Siana lầm bầm. “Anh ấy nhợt nhạt là đúng rồi.”
Robeta và Jenni đều phá lên cười. Tôiđưa mắt nhìn Siana phẫn nộ còn nó thì phá lên cười còn to hơn. Batuần trước, tất cả những gì tôi nghe được là những câu đùa cợt vềchuyện tôi đá vào kẻ mà đã ngã xuống, và rằng tôi đã khát máu đến thếnào, toàn những chuyện đại loại thế. Thậm chí Wyatt còn tham giavào, anh nói anh trong cuộc đời mình chưa bao giờ cảm thấy an toànhơn trong sự canh gác của tôi dành cho anh. Bốkể tôi nghe với vẻ nghiêmtrang rõ rành rành là NFL đã nghe danh tiếng về tài năng của tôi và gọiđến muốn được biết liệu tôi có chơi ở vị trí tiền vệ hay không. Chỉcó mẹ là không hề trêu chọc gì, nhưng tôi nghĩ rằng có thể là vì mẹ hẳnsẽ tung chân lên với bất cứ kẻ nào bắn vào Bố và bà hoàn toàn hiểuđược điều đó.
Wyatt trải qua ba ngày trong bệnh viện.Tôi cho là họ nên phải giữ anh ấy ở đó lâu hơn nữa, nhưng các công tybảo hiểm đã đưa ra thời hạn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sac-dep-chet-nguoi/1981729/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.