Phòng tranh của Triệu Thanh Như nằm trên đường Vành đai 2 phía Đông.
Ở một nơi tấc đất tấc vàng như thế, mà cô ta lại mở được một hành lang nghệ thuật rộng hơn nghìn mét vuông, đủ thấy thực lực của nhà họ Triệu hùng hậu đến mức nào.
Lúc lái xe qua đó, bác Tân cũng thốt lên một câu cảm thán tương tự.
Đường Nạp Ngôn dựa vào ghế sau, vừa xoa sống mũi vừa cười “Nhà cô ấy không thiếu chút tiền này, thừa vốn liếng để cô ấy quậy phá linh tinh.”
Nói xong, anh quay đầu sang bên cạnh, liếc nhìn em gái.
Đêm nay Trang Tề mặc một chiếc đầm dự tiệc, đuôi váy bằng voan xếp nếp bên hông, tựa như những cánh hoa tú cầu chồng lớp, thân trên khoác một chiếc khăn choàng, để lộ chiếc cổ thon dài trắng như tuyết, cằm hơi hất lên.
Đường Nạp Ngôn nhất thời nhìn đến ngẩn ngơ.
Em gái nói đúng, không thể xem cô như trẻ con được nữa, cô đã sớm trưởng thành thành một thiếu nữ duyên dáng.
Nhưng hai ngày nay Trang Tề không thèm để ý đến anh, như thể đang giận dỗi.
Kể từ lần anh dạy dỗ cô, không cho phép cô yêu đương sớm như vậy, em gái bắt đầu xa lánh anh.
Nhưng Đường Nạp Ngôn không thể nhịn được việc không nói chuyện với cô.
Anh ho hai tiếng, cố gắng thu hút sự chú ý của Trang Tề.
Trong xe rất yên tĩnh, Trang Tề cũng nghe rõ, nhưng cô nhất quyết không quay đầu lại.
Đường Nạp Ngôn tự mình nhếch khóe môi.
Anh vươn tay qua, nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay cô “Sao thế? Định cả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sa-vao-me-luyen-nhat-thon-chu/5221421/chuong-83.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.