Trang Tề cuối cùng cũng ngủ say trong hơi ấm của anh.
Trong căn phòng yên tĩnh vang vọng hơi thở của cô, dưới bóng rèm voan lay động, Đường Nạp Ngôn gạt mấy lọn tóc của cô ra, nhẹ nhàng hôn lên má cô một cái.
Anh đặt em gái nằm ngay ngắn, đắp lại góc chăn cho cô, rồi rón rén bước xuống giường.
Đường Nạp Ngôn sờ trán cô, nhiệt độ đã giảm đi không ít, hơi thở cũng đều đặn hơn, trên cổ dính một lớp mồ hôi, có lẽ là đã hạ sốt rồi.
Đường Nạp Ngôn bật điều hòa, không dám để quá thấp, chỉnh ở hai mươi bảy độ, sau đó anh mở cửa, về phòng ngủ của mình để tắm rửa.
Ôm em gái lâu như vậy, anh bị k*ch th*ch đến độ toát mồ hôi ướt hết cả lưng dù rõ ràng là không làm gì cả. Phần lớn thời gian, đều là anh đang vật lộn với d*c v*ng của chính mình.
Anh buộc phải nhẫn nhịn, nhịn xuống việc dùng ngón tay bóp lấy cằm cô, ép cô phải ngẩng cao đầu, hết lần này đến lần khác lướt nhẹ theo từng đường nét xương quai xanh của cô, và rồi là xúc động muốn lao đến cắn xé cô.
Đường Nạp Ngôn đứng dưới vòi hoa sen, một tay chống lên bức tường sứ lạnh lẽo, nhiệt độ nước vốn đã chỉnh xong, nhưng hôm nay dội lên người lại rất nóng, nóng nảy đến mức anh lại nảy sinh những ý nghĩ điên cuồng.
Anh lập tức chuyển sang nước lạnh, ngay khoảnh khắc nước dội từ trên đầu xuống, suy nghĩ cũng tỉnh táo lại mấy phần.
Không biết mọi chuyện bắt đầu trở nên như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sa-vao-me-luyen-nhat-thon-chu/5221420/chuong-82.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.