Giờ Tỵ sắp đến, tiểu đồng của trà thương hội xách một cái khay buộc dây đỏ, nâng chiếc chiêng đồng lên gõ ba tiếng.
Tống đại nhân đặt chén trà xuống, bước ra khỏi đình, đứng trước chiếc bàn dài làm từ gỗ tử đàn.
Chiếc bàn đặt ở vị trí chính nam quan trọng nhất. Trên bàn có một cây bút lông và một tấm mộc bài.
Các chủ sự của các nhà buôn trà cũng lần lượt dẫn tiểu bối mình đi ra, từng nhà tiến lên hành lễ với Tống đại nhân. Phó Thượng Nghị thấy Phó Cảnh Hiên lại đi theo phía Vương Tú Hoà, vốn định nghiêm mặt gọi y lại, nhưng chợt nhớ ra, y đã gả vào Phương gia rồi, danh nghĩa không còn là người Phó gia nữa. Liễu Như Yên đứng bên cạnh ông ta, thấy ánh mắt ông ta loé lên chút khó chịu, liền khẽ bật cười, thầm nghĩ: Sớm biết hôm nay như thế, lúc trước làm dữ làm gì? Liễu nhị nương đúng là hạng người kỳ lạ. Ngày thường tâm tư hẹp hòi, vì tư lợi mà tính toán đủ đường, nhưng mắt nhìn người lại cực sắc. Bà ta không phải người tốt, cũng chẳng phải đại ác nhân. Với con gái và con trai của mình thì không tệ, chỉ có đối với Phó Cảnh Hiên là hận thấu xương. Nếu không vì đứa con cả ngu dại, đứa thứ hai sách vở mà vô dụng, đứa thứ ba thì nhu nhược do dự giống cha, chắc bà tacũng chẳng đến mức phải liều mạng mà giành giật, coi Phó Cảnh Hiên như cái gai trong mắt để ép đến bước đường này. Bà ta luôn tự cho mình hơn hẳn Phó Thượng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ruou-nhat-pha-tra/5275493/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.