Cuộc thi thưởng trà diễn ra rộn ràng tưng bừng.
Sắp đến hồi kết, phẩm cấp trà của các hộ nhỏ lẻ đều đã được định. Tống đại nhân rảnh rỗi đi dạo mấy ngày, cuối cùng cũng chờ được cơ hội lên làm giám khảo. Sáng nay, ông được vài vị chủ hương dẫn l*n đ*nh núi Dật Minh.
Bên ngoài đình bát giác trên đỉnh núi, mọi dụng cụ đã được bày sẵn. Một dãy bàn gỗ tử đàn đặt đủ trà chung, bình rót, khăn la, thìa tre. Ấm đun trà tất nhiên không thể thiếu. Nước suối của núi Dật Minh được chia thành từng thùng tròn, đậy nắp kín để tránh bụi và lá bay vào làm hỏng nước. Bên cạnh còn có một giỏ tre nhỏ đựng loại than gỗ tốt chuyên dùng để nấu trà, thoang thoảng mùi quả khô.
Nấu trà phải kỹ: than phải chuẩn, nước phải đúng độ. Nước không được đun quá chậm cũng không được quá mạnh. Nước chỉ được dùng ở mức "tam sôi". Sôi lần đầu - nước chỉ hơi động. Lần hai - mép nồi nổi bong bóng như chuỗi hạt. Lần ba - nước xoáy mạnh, cuộn trào.
Nếu vớt nước quá sớm, nước non. Nếu chậm một chút, nước già.
Mỗi nhà dùng loại trà khác nhau, nên nhiệt độ nước cũng khác nhau. Ví như "Cẩm Đoàn Tân Tuyết" của nhà họ Lâm không thể dùng nước quá nóng. Chỉ cần hơi già một chút, những búp trà sẽ bị "nấu chết", nước trà vàng đục, vị đắng, thuộc loại thấp.
"Cẩm Đoàn Tân Tuyết" và "Thụy Thảo Điêu Liên" đều làm từ búp mới, cách đánh trà cũng có vài điểm tương đồng.
Lần thi này, hai nhà được xếp cùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ruou-nhat-pha-tra/5275492/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.