Thẩm Âm Âm không ngờ anh giả vờ ngủ, đứng hình một chút, rồi mới không tình nguyện đưa nước cho anh.
“Cái quái gì đây?” Lục Quyết không nhận.
Giọng điệu Thẩm Âm Âm cực kỳ nghiêm túc: “Cái này uống ngon lắm, vừa khỏe mạnh vừa giải khát, không hề rẻ đâu.”
Đối với một cái người keo kiệt thành tinh mà nói, ba chữ không hề rẻ, cũng đủ để thể hiện sự chân thành của cô.
Lục Quyết nửa tin nửa ngờ.
Bề ngoài của chai nước này, vàng không vàng mà xanh không xanh, nhìn qua lại có tên mấy loại thảo dược
Trông không giống đồ ngon lắm.
Nhưng anh ngủ nhiều nên khát nước, miệng khô lưỡi khô, lạnh mặt nhận lấy mở ra uống một ngụm……
Suýt nữa phun ra.
“Thẩm Âm Âm,” Sắc mặt Lục Quyết âm trầm, giọng điệu không vui, “Cô cố ý chơi tôi?”
Thẩm Âm Âm chớp chớp mắt: “Không phải mà, tôi thấy uống ngon mà.”
Lục Quyết nhếch môi, trào phúng cười cợt, anh dí chai nước lên mặt Thẩm Âm Âm, “Ngon thì cô uống một ngụm.”
Anh cứ chắc chắn anh đã uống qua rồi thì cô sẽ không uống nữa vậy.
“Tôi uống một ngụm thì anh sẽ uống hết chứ?” Thẩm Âm Âm thử thăm dò.
Lục Quyết cười, độ cong đuôi mắt độ nhìn qua vừa thanh lãnh vừa yêu nghiệt, anh nói: “Cô cứ uống thử một ngụm đi.”
Thử thì thử.
Thẩm Âm Âm nhận chai nước kia, nhắm mắt lại miệng nhỏ nhấp một ngụm, môi dán ở miệng chai, hồng nhuận, hơi dính chút nước tí.
Lục Quyết nhìn thấy, trong lòng bỗng nhảy lên chút, muốn thay cô lau sạch vệt nước kia.
Anh cướp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ruou-mo-xanh/466468/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.