Thẩm Âm Âm vội quay lại lấy chai sữa bò lạnh, cười cười với Lục Quyết, “Cảm ơn nha, sao anh biết tôi thích uống loại này?”
“Tôi không biết cô thích uống, tôi chỉ biết cô thích vung vẩy.”
Thẩm Âm Âm cạn lời, uống sữa bò, theo sau Lục Quyết về nhà.
“Mấy đứa học sinh đã trở lại”, thím Ngụy cười đứng ở phòng khách ha hả, “Đói bụng chưa, ăn gì không nào?”
Thẩm Âm Âm lắc đầu: “Cháu không ăn, cháu về phòng tắm rửa.”
“Ăn một chút gì đi……”
Lục Quyết nói: “Mặc kệ cô ấy.”
Thím Ngụy đành phải thôi, “Thế tôi làm cho cậu nhé.”
“Tôi cũng không ăn, về phòng.” Lục Quyết theo sau Thẩm Âm Âm.
“Đều không ăn hả……” Thím Ngụy không thể đẩy mạnh tiêu thụ bữa ăn khuya của mình, trông rất buồn phiền.
Trên cầu thang, Lục Thiệu Tu cũng xuống tầng, anh ấy bước rất nhanh, vừa đi vừa sửa sang cổ tay áo, đúng lúc đối diện với Thẩm Âm Âm.
“Anh Thiệu Tu.”
Thẩm Âm Âm nhỏ giọng chào hỏi, rầu rĩ không vui đi lên tầng.
Lục Thiệu Tu nhìn Lục Quyết, “Sao thế này, ở trường học bị bắt nạt?”
“Làm sao em biết.” Vẻ mặt Lục Quyết nhàn nhạt.
Lục Thiệu Tu hơi hơi nhăn mày, “Hai đứa học cùng trường, ngày bình thường quan tâm em ấy nhiều hơn đi.”
“Cô ấy gọi anh là anh trai, nhưng không gọi em là anh trai*, sao em phải quan tâm?” Lục Quyết không cho là đúng.
*Xưng hô bình thường của nữ chính là tôi – anh, tức là wo – ni, anh trai = ca ca, nữ chính chỉ gọi Lục Thiệu Tu là Thiệu Tu ca ca.
Nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ruou-mo-xanh/466467/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.