Thật sự chịu không nổi, vốn ngày nào cũng phải lau m.ô.n.g cho đàn ông đã đủ phiền, còn bị quấy rối ngay tại chỗ làm.
Ta đáp: “Vâng vâng, nô tỳ biết rồi, Thế t.ử gia có vị hôn thê.”
Nói ra thì, từ sau khi Thế t.ử gia nhà ta ngã thành phế nhân, vị thiên kim tướng phủ kia chưa từng đến thăm hắn thêm lần nào nữa.
Chắc hẳn là đã bị đá rồi.
Vì thế ta cố ý trêu chọc hắn.
“Nếu sau này vị Thế t.ử phi tương lai không cần ngài nữa, ngài có thể cân nhắc đến nô tỳ không?”
Thế t.ử gia được dỗ đến mức khóe miệng cong lên, còn khó kìm hơn cả nòng s.ú.n.g.
“Không thể nào, cả đời này đều không thể nào!”
Ồ, vậy thì tốt nhất nên nhớ kỹ lời mình đã nói.
7.
Lại đến ngày phát tiền tháng, Hầu phu nhân cho ta nghỉ nửa ngày.
Ta lừa Thế t.ử gia rằng ta ra phố dạo chơi, lát nữa sẽ mang đồ ngon về cho hắn, rồi ôm số bạc dành dụm đi tìm thư sinh ca ca.
Không ngờ ta vừa đến ngoài viện, đã nghe rõ giọng một nữ nhân vang lên.
“Chu lang, phụ thân ta đã biết quan hệ của chúng ta rồi, ta vì chàng mà hủy hôn với Thế t.ử Trấn Bắc, chàng tuyệt đối không được phụ ta.”
Chu Ngạn Thần nói: “Huệ nương, nàng cứ yên tâm, Chu Ngạn Thần ta đời này tuyệt đối không phụ nàng.”
Trời đất ơi, thư sinh ca ca vậy mà thật sự phụ ta sao??? Không đúng!
Vị hôn thê lại phụ Thế t.ử gia???
Vị hôn phu của ta lại dây dưa với vị hôn thê của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/rua-mong-ba-nam-doi-mot-doi-phu-quy/5268140/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.