Nhìn thấy ba lạng bạc trong tay ta, hắn cảm động đến mức vành mắt đỏ hoe.
Hắn nắm c.h.ặ.t lấy tay ta.
“Xuân Hỷ, ngươi lấy đâu ra nhiều bạc thế này?”
Ta nói: “Hầu phu nhân bảo ta chăm sóc thế t.ử, nên tăng tiền tháng cho ta, sau này mỗi tháng đều có ba lạng bạc.”
“Thư viện ngươi muốn vào cũng có thể vào rồi, những quyển sách ngươi muốn mua cũng mua được hết.”
Thư sinh ca ca vui mừng ôm lấy ta xoay liền hai vòng, nói đợi ta xuất phủ sẽ cưới ta, đời này nhất định không phụ ta.
Ta chợt nhớ tới thế t.ử còn bị treo trên cây, không dám chậm trễ, vội vã từ biệt thư sinh ca ca rồi chạy thẳng về.
4.
Khi ta quay lại, cổ họng thế t.ử đã khàn đặc vì la hét quá lâu.
Khóe mắt hắn đỏ ửng, trông như vừa mới khóc.
Thấy ta trở về, hắn cũng không mắng c.h.ử.i cay nghiệt như mọi khi nữa.
“Xuân Hỷ, bản thế t.ử sai rồi, ta sẽ không mắng ngươi là tiện tỳ nữa.”
“Ngươi đừng treo ta trên cành cây, đừng bỏ mặc ta như vậy…”
Ta dĩ nhiên không thể thừa nhận chuyện mình tự ý rời đi.
“Vừa rồi ta đau bụng, phải đi nhà xí, không phải cố ý đâu.”
“Ta… ta bế ngài xuống ngay.”
Thế t.ử nói: “Nhà ai đi vệ sinh cả một canh giờ chứ?”
Ta không đáp lời, chỉ lặng lẽ trèo lên cây, cõng thế t.ử xuống.
Ngay sau đó ta cảm thấy lưng mình ướt sũng.
Quay đầu nhìn lại, khuôn mặt thế t.ử đỏ bừng như quả táo chín.
À, hóa ra thế t.ử lại tè ra quần.
“Ngươi nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/rua-mong-ba-nam-doi-mot-doi-phu-quy/5268139/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.